[Công viên băng hà thung lũng Cóc – núi tuyết Thiên Bạch
Tuổi thọ còn lại: 19 ngày]
[Nhiệm vụ [Ngày đầu tiên kinh doanh] hoàn thành. Nhân viên phối hợp hạng mục đặc biệt đã được điều đến, vui lòng truy cập hệ thống trao đổi nhân tài Tam Giới để ký hợp đồng lao động kịp thời]
[[Nhận được điểm hài lòng của 50 khách] thưởng +5 ngày tuổi thọ, tiến độ hiện tại: 6%]
[[Nhận được độ hài lòng của 20 nhân viên] thưởng 1 thẻ kỹ năng, tiến độ hiện tại: 25%]
Tiễn khách đi xong, khu suối nước nóng đóng cửa, nhân viên cũng lần lượt tan ca. Hướng Du nằm trên chiếc giường gỗ nhỏ trong nhà dân, nhìn app Cóc Xanh mà trong lòng dâng lên chút u sầu.
Ngày đầu khai trương chỉ có ba khách, nhưng mức hài lòng 100%. Ai rời đi cũng khen hết lời; hai nữ sinh lúc ngồi nướng kẹo dẻo ngoài đại sảnh đã bắt đầu soạn sẵn bài review rồi.
Chị phú bà còn vỗ ngực đảm bảo sẽ quảng bá trong “hội quý bà”, đồng thời hy vọng Hướng Du tung ra những gói dịch vụ giá “vài nghìn đến vài chục nghìn”, như vậy bà ấy mới dễ mở đường, bởi người có tiền nghe mấy chục tệ tiền tắm đã chẳng buồn đến.
Nếu không phải chỉ còn 19 ngày để sống, thì tình hình khai trương vội vàng thế này cũng có thể coi là một khởi đầu khá ổn.
Nhưng thời gian không chờ ai. Bây giờ đúng kiểu “rượu ngon cũng sợ ngõ sâu”.
Nếu mấy chiêu quảng cáo “lấp lửng câu view” của Lưu Ba mà hiệu quả, thì anh ta khỏi cần đi làm, ngày nào cũng quay video đăng hết nền tảng này sang nền tảng khác. Đáng tiếc giờ không còn chuộng kiểu Schwarzenegger nữa, mấy cô gái thích body mảnh có cơ mỏng thôi.
Hướng Du đã chạy quảng cáo trên vài nền tảng địa phương, nhưng những kênh có chút nhiệt độ thì phải đến mấy tháng sau mới được đăng. Nhân viên cũng sốt ruột, cái gánh hát tạm bợ này vậy mà có tâm sự nghiệp ra phết.
Có lẽ vì đều là bạn đồng trang lứa, cảm giác giống câu lạc bộ đại học hơn là đi làm. Sau “kế hoạch câu view” của Lưu Ba, họ còn chủ động đề xuất đi phát tờ rơi, in postcard nhét vào khe cửa khách sạn.
Không dám tưởng tượng người ta nhặt tấm thiệp lên, mặt trước ghi [Thung lũng Cóc hiếu khách chào đón bạn], mặt sau lại là [Gần như vậy, đẹp như thế, hãy đến thung lũng Cóc vào cuối tuần này] sẽ nghĩ gì.
Trong tay cô còn đang thương lượng với vài hot blogger cùng thành phố, nhưng ai cũng tranh thủ lúc cô gấp mà hét giá. Nếu không có khách nữa, chỉ còn cách đốt tiền mua lưu lượng.
Quỹ đầu tư vẫn chưa về, may mà mấy năm đại học đi làm thêm cũng để dành được chút tiền. Giờ sống chết trước mắt, đành cắn răng đem ra dùng.
Cảm nhận như chiếc xe tải mang tên “số phận” đang lao tới, Hướng Du với bản năng sinh tồn mạnh mẽ lục tung app Cóc Xanh, bấm hết tất cả những chỗ có chấm đỏ thông báo.
Trong ba lô của cô ngoài bùn núi lửa và trứng suối nước nóng thì chỉ còn một thẻ kỹ năng chưa mở, trông cũng chẳng giúp ích được gì.
Hệ thống nhắc nhở sẽ có nhân viên mới tới, nhưng không biết có đủ tiền trả lương không. Giờ bà chủ nghèo đến mức muốn quay lại nghề cũ đi giao đồ ăn.
Hướng Du lại lấy hợp đồng lao động ra xem. May mà nhân viên mới thuộc dạng “quan hệ lao động phi truyền thống”, không theo quy trình nhân gian.
Bên A không cần trả lương, bảo hiểm hay bất kỳ thù lao nào, chỉ cần cung cấp nơi ở và không gian hoạt động, đồng thời cho phép bên B tiếp xúc với khách trong phạm vi công việc.
Thực phẩm đặc biệt do bên A cung cấp chỉ được coi là hỗ trợ từ thiện, không tính là thù lao.
Nhân viên phải tuân thủ các nội quy và quy định cơ bản tại cơ sở của bên A, tức là tích cực phối hợp kinh doanh, không chủ động gây thương tích hoặc làm khách hoảng sợ, tránh để các trạng thái tiêu cực như uể oải quá mức, nóng nảy (xem phụ lục s1) gây nguy hiểm tại nơi làm việc của bên A. Nếu không, thoả thuận sẽ bị chấm dứt hợp đồng trước thời hạn và bị trả về.
Xem ra, người được gửi đến không phải dạng vừa.
Hướng Du mở file đính kèm ra xem kỹ một lượt. Đơn vị chịu trách nhiệm ghi rõ là “Văn phòng Điều phối tài nguyên và Sắp xếp thương binh sau Đại chiến Vạn Đạo lần thứ tư”.
Đại ý là: cách đây không lâu, Tam Giới vừa trải qua một trận đại chiến quy mô cực lớn, thương vong nặng nề. Thiên Đình sau gần trăm năm chỉnh đốn vẫn còn tồn đọng một lượng lớn thương binh. Vì vậy, hiện đang cung cấp cơ hội làm việc tại một số địa điểm đặc thù ở nhân gian cho những thương binh đủ điều kiện, thông qua việc thu thập “điểm tín ngưỡng” để đổi lấy tài nguyên chữa trị đặc biệt.
“Điểm tín ngưỡng”, nói đơn giản chính là độ nổi tiếng, độ tiếp cận. Hướng Du dần hiểu ra tác dụng của cái app này rồi, nếu traffic (lưu lượng truy cập) và độ phủ sóng có thể chuyển hóa thành tu vi hoặc tài nguyên trị liệu, thì thời đại livestream và video ngắn tràn lan như hiện nay cực kỳ thích hợp.
Ngày xưa muốn kiếm chút hương khói còn phải giả thần giả quỷ, nhảy đồng làm phép. Còn bây giờ, chỉ cần công ty cũ chịu khó đẩy traffic, cũng có thể “tạo thần” như thường.
Quả thật là một dự án đôi bên cùng có lợi: Hướng Du có nhân viên miễn phí, thương binh có việc làm ổn định, Thiên Đình giải quyết được áp lực tài nguyên, Tam Giới đều đang bắt kịp thời đại.
Thậm chí hệ thống còn rất “thời thượng” khi dùng song ngữ Trung-Anh. Cách gọi những nhân viên đặc biệt này là “người có năng lực khác biệt/Differently Abled”, đây là một cách diễn đạt mang tính tôn trọng thay cho “nhân viên khuyết tật”.
Không hề nhắc tới chuyện toàn là thương binh, chỉ nói là “khác biệt nhưng có năng lực”, nghe rất chuẩn chỉnh, rất “quốc tế hóa”.
Bảo sao giờ việc làm căng thẳng, đến cả đầu trâu mặt ngựa cũng phải đi xin việc, mà người tranh chỗ với bạn có khi còn chẳng phải người…
Hồ sơ của “người có năng lực khác biệt” đầu tiên cũng đã được gửi vào email của cô. Hướng Du nheo mắt đọc, chỉ có một câu:
“Là một trong những trụ cột bảo hộ của Thiên Giới, bia đá trật tự vững như núi, tuần tra trừ tà, trấn áp tai ương.”
Cho người ta cảm giác… Cửu Long đoạt đích (Chỉ 9 hoàng tử tranh đoạt ngai vàng thời Khang Hi).
Nghe mấy từ thiên lập địa như “trật tự”, “trụ cột”, “bất động như núi”, kết quả lại tới xưởng nhỏ của cô đi làm, cứ như trưởng nam đi xin chân bảo vệ mà vẫn oai phong lẫm liệt.
Phần giới thiệu của bên headhunter bên dưới càng bá đạo hơn nữa, nó viết như dau:
“Ngài là hóa thân của hai đại pháp tắc ‘Vạn nguồn hội tụ’ và ‘Trấn áp tai ương’, đẳng cấp siêu phàm. Nơi chân thân ngự trị, tà ám tự lui. Bản thân sự tồn tại của ngài chính là biểu tượng cho tài lộc vô tận và cổng trời vững bền của Thiên Giới, hô hấp nuốt trọn vũ trụ, uy nghi vô thượng.”
Cái kiểu “ngầu ngầm mà nặng đô” này… nào là Thiên Đạo, pháp tắc, còn vượt trên cả thần chức thông thường. Hướng Du càng đọc càng cảm thấy điện thoại nóng ran, trượt thẳng xuống cuối.
Vị trí công việc: chiêu tài, trừ tà, trấn trạch.
…
Toang rồi. đây là tới ứng tuyển làm sư tử đá trước cửa à.
Đối với nhân viên đặc phái chưa từng gặp mặt, Hướng Du cực kỳ thận trọng.
Nhân viên đặc phái không phải “phúc lợi” được phát cho, mà là một “vấn đề”.
Giúp Thiên Đình giải quyết việc làm, đó là điều kiện trao đổi để cô nhận được hỗ trợ từ hệ thống.
File đính kèm cũng nhắc nhở: kỹ năng của thương binh có tính chuyên môn hóa rất cao, đa phần thiên về chiến đấu, hoàn toàn tách rời nhu cầu thị trường lao động nhân gian như dịch vụ, sản xuất hay quản lý. Sự khác biệt văn hóa giữa hai bên rất lớn, bên tuyển dụng cần hết sức cẩn trọng khi bố trí vị trí việc làm.
Mà nói trắng ra, đám nhân viên này cũng kiểu “hổng kiến thức phổ thông”, khó mà trông chờ họ làm được những việc kỹ thuật như tài vụ, sửa chữa hay kỹ sư.
Thời buổi này tìm việc đã khó lắm rồi. Một tháng trước chỉ có mình cô thất nghiệp, giờ mở được bàn tay vàng, lại thành kéo theo cả đám người cũng thất nghiệp theo.
Nghi ngờ Lão Hách, trở thành Lão Hách, rồi vượt qua Lão Hách.
Không mở app thì thôi, mở ra rồi lại càng thêm sầu người.
Hướng Du đặt điện thoại xuống, trở mình trên chiếc giường gỗ kêu kẽo kẹt, nhìn mấy ngôi sao trên trời qua mái nhà dột.
Đêm ở thung lũng Cóc rất dễ chịu. Trong khi khu nội thành đang báo động nắng nóng thì ban đêm ở đây vẫn giữ mức nhiệt độ phải khoác thêm áo khoác. Từ một khe nhỏ cũng có thể đếm được bảy tám ngôi sao.
Nếu có nhã hứng nằm ngoài sân, người ta có thể nhìn thấy vòm trời mềm mại, sâu thẳm tựa như tấm màn lụa và dải Ngân Hà trong vắt.
Cái đêm bị “nấm hành” cho dở sống dở chết, cô ngửa đầu nhìn lên, ánh sáng trên trời dày đặc như đom đóm, Ngân Hà trôi lững lờ trong nền đen như bạc vụn, cả bầu trời sao như đang âm thầm chuyển động, chẳng khác gì bức họa "Đêm đầy sao" của Van Gogh.
Lại còn tiếng chim đa đa và đỗ quyên kêu "cúc cù" ngoài cửa sổ, tiếng kêu ồm ộp nghe na ná tiến cóc, nhưng không làm người ta khó chịu. Thứ khó chịu là dưới gầm giường cứ có tiếng sột soạt sột soạt, có thể là chuột cũng có thể là gián.
"Gói quà tân thủ" của suối nước nóng chỉ cải tạo khu vực phục vụ khách hàng. Hiện tại Hướng Du đang ở nhờ nhà đất của dân địa phương, trở mình một cái là đối diện ngay với bức tường đất gồ ghề.
Ngủ thì cũng khá thoải mái, cô dùng chiếu cỏ và nệm lá thông do hệ thống cung cấp, mềm xốp, dày dặn, còn có mùi thơm nhẹ.
Bản đồ trên app mới chỉ mở khóa khu suối nước nóng trong nhà. Các icon khác như nhà ăn/ký túc xá/thị trấn/sông băng... đều đang xám xịt. Cô muốn có một nhà ăn bán nấm, cũng muốn một khu ký túc xá nhân viên tử tế hơn.
Nhìn bản đồ quy hoạch thì hai khu này đều nằm ở thị trấn, nhưng muốn sống thì cần khách, muốn mở khóa bản đồ cần khách, tuyển thêm nhân viên cũng cần khách...
Đêm lạnh như nước, Hướng Du lúc thì nghĩ ngày mai nhất định phải bạo tay chi tiền quảng cáo để phá vỡ cục diện bế tắc, lúc lại nghĩ dưới gầm giường ồn quá phải nuôi một con mèo. Trong hương thơm thoang thoảng của lá thông, cô dần thiếp đi.
----
Trong khi đó, cuộc sống về đêm của người thành phố mới chỉ bắt đầu.
"Đi rửa mặt." Hám Hạo Lệ thảnh thơi đứng bên cạnh khoanh tay, vân vê chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên tay mà cảm thán:
"Cậu không biết đâu, chỗ đó đúng là ổn thật. Không phải trước đây chị làm thẻ ở Thụy Mỹ sao? Cô bé nhân viên kia nghỉ việc rồi, trước khi đi còn gửi cho chị một tin nhắn xin lỗi dài ngoằng, nói sau này không thể rửa mặt cho chị được nữa, còn xin lỗi vì đã làm chị phí tiền làm thẻ. Cậu bói xem có đáng yêu không chứ."
Tiểu Vương hiểu ý ngay: "À, là cô bé sinh viên đại học Tây Hải đó ạ, hèn chi người ta bảo sinh viên bây giờ tố chất cao."
Một trợ lý đạt chuẩn phải nắm rõ sở thích của sếp như lòng bàn tay. Anh ta lại lén quan sát gương mặt sếp vài lần, cảm thấy quả thực có sáng hơn trước, đoán chừng chuyến này đi trải nghiệm công nghệ làm đẹp gì đó rồi.
Anh ta cảm thán đầy chân thành: “Lần này sếp làm hạng mục gì vậy, hiệu quả đỉnh thật. Da của sếp giờ nhìn chẳng khác gì mấy cô gái đôi mươi trong công ty.”
“Ôi chao, chị cũng thấy thế. Sinh viên chính quy làm có khác.”
Chẳng có người phụ nữ nào không thích nghe mấy lời này. Hám Hạo Lệ đưa tay sờ mặt mình, cười không khép được miệng, rồi dậm gót giày xuống đất, thong thả đặt tay lên cánh tay mình, cảm thán:
“Cô bé đó tầm tuổi con gái chị, học hành chăm chỉ, thái độ lại tốt, còn chủ động xin lỗi chị nữa, trong sáng thật. Hồi chị mới đi làm cũng thế, lúc nào cũng dè dặt sợ khách không vui. Giờ cuộc sống khá lên rồi, giúp được ai thì giúp một chút.”
“Hiện tại có tuổi, nhìn mấy cô gái trẻ vẫn thấy thương. Con gái chị không phải đang học ở cái trường gì bên California, hình như Johns Hopkins gì gì đó. Nó tự nộp đơn đấy, chị cũng chẳng hiểu. Cậu nói bọn trẻ bây giờ, tôi đâu có thiếu tiền cho nó tiêu, thế mà còn kêu ăn uống không ngon. Chị bảo cứ vào nhà hàng Michelin mà ăn, đoán xem nó nói gì?”
“Nó bảo sắp bị bệnh chán ăn rồi, chỉ muốn ăn bánh mè chị làm thôi. Cậu xem, nó hiểu cái gì chứ?”
“Cho nên chị nói, so với mấy đứa đi làm thêm vào kỳ nghỉ, thì nó quá sướng rồi. Lát nữa cậu theo chị lên nhà một chuyến, giúp chị gói bánh mè với sủi cảo gửi sang cho nó.”
Một màn “khoe ngầm” ập tới, Tiểu Vương cũng chỉ có thể hiểu ý rồi nở nụ cười nịnh nọt vừa đủ: “Tiểu Hám tổng chỉ đang làm nũng với sếp thôi. Trước còn nói với em rằng nhớ mẹ lắm, mong sếp sang thăm.”
“Ai thèm đi, chị không đi đâu. Nghe thì không hiểu, ăn thì không hợp. Ở trong nước chơi vẫn vui hơn, suối nước nóng hôm nay đúng là thoải mái thật.”
Nhắc đến chuyện đi chơi, Hám Hạo Lệ lại hứng khởi hẳn lên. Bà ấy hơi đứng thẳng người, hào hứng hỏi Tiểu Vương: “Con gái cậu năm nay lên cấp hai rồi đúng không? Có định đưa nó đi chơi đâu không?”
Tiểu Vương sửng sốt, nở nụ cười thật thà nhưng có phần lúng túng: “Vẫn chưa ạ. Nó cứ đòi đi Maldives gì đó, giờ internet phát triển, cái gì cũng xem được… Em thì nghĩ du lịch trong nước là ổn rồi. Lại còn phải đi làm, nếu có đi thì chắc để hai mẹ con đi thôi.”
Với người làm công ăn lương, đi du lịch nước ngoài quả thật phải cân nhắc kỹ, đâu phải nói đi là đi được, huống chi còn đứng trước mặt sếp.
Sếp còn chỉ mới đi du lịch trong tỉnh, mình lại chạy đến Singapore, Malaysia, Thái Lan, cũng quá tự phụ rồi.
Tiểu Vương rất biết điều, nói thêm: “Sếp cũng biết hoàn cảnh nhà em mà, mấy năm nay giá nhà xuống mà tiền vay mua nhà vẫn chưa trả xong, lỗ mất hai ba mươi vạn. Ngày nào hai vợ chồng mở mắt ra cũng nói chuyện tiền bạc, lấy đâu ra tâm trí đi Maldives chứ.”
Hám Hạo Lệ vỗ tay một cái, khoanh tay đầy đắc ý: “Chị tìm được cho cậu một chỗ đi chơi cực ổn rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

