Bà cô cũng đã thay xong đồ, mặc lại bộ sườn xám tơ tằm khi đến, trang sức kêu leng keng.
Lúc này bà ấy trông còn rạng rỡ hơn cả khi mới bước vào.
Ánh mắt sắc bén, sắc môi đỏ tươi, mái tóc được búi gọn gàng. Chỉ cần đứng đó thôi đã toát ra khí chất mạnh mẽ của một nữ doanh nhân.
Bà ấy đứng trước quầy của Hướng Du, tùy tiện rút một tấm thẻ từ chiếc ví đen viền vàng: “Nạp trước 5 vạn để tắm suối với chăm da, tính doanh số cho Tiểu Đỗ.”
Bà ấy “chậc” một tiếng, lại nhìn quanh đại sảnh trang hoàng trang nhã, không chắc lắm: “Bên cô có mức tiêu dùng tối thiểu theo tháng không? Làm thẻ hội viên tắm suối nước nóng có cần chứng minh tài chính không?”
Hướng Du bị đống trang sức làm cho hoa mắt, cầm thẻ mà dở khóc dở cười:
“Cảm ơn sự tin tưởng của chị, nhưng bên em là khu du lịch, hiện chưa mở dịch vụ nạp tiền. Có thể quy đổi thành các hạng mục cụ thể như chăm sóc bùn núi lửa hay phòng suối nước nóng riêng…”
“Được, sau này tôi sẽ dẫn hội chị em tới.” Phú bà rõ ràng đã coi nơi này như một câu lạc bộ cao cấp, nghe Hướng Du nói “khu du lịch” còn có chút buồn cười.
“Khu du lịch à? Ở đây có cảnh gì, cái hòn đá con cóc ngồi trên đồi bên sông Thương à?”
Bà ấy tựa vào quầy, vừa nghịch cái kính râm vừa quan sát cách trang trí, tuy mới trêu chọc xong nhưng vẫn gật gù:
“Thật ra chất lượng nước suối và cách trang hoàng của các cô hoàn toàn có thể so với hội sở cao cấp. Những nơi tôi từng đến còn thu phí hội viên, đặt mức tiêu dùng tối thiểu mà còn không bằng chỗ này.”
“Chỉ là quy mô nhỏ, nhân viên ít. Nên khai thác thêm khu suối nước nóng ngoài trời, gọi vốn đầu tư ấy. Sếp lớn của các cô đã xây được suối nước nóng giữa núi rừng chắc chắn không thiếu tiền.”
Lưu Ba đứng bên cạnh cười hì hì, chỉ vào Hướng Du: “Đây chính là bà chủ.”
“Ồ, tuổi trẻ tài cao đấy.” Quý bà giơ ngón cái: “Hồi trẻ chị đây cũng quyết đoán như vậy. Thế các cô còn kế hoạch gì nữa không?”
“Có chứ, khu ngoài trời sớm muộn cũng sẽ khai thác. Trên núi tuyết cảnh đẹp lắm, lúc đó hoan nghênh chị quay lại.”
Cốc Tiểu Sương ngồi xổm trước quầy, chỉ quan tâm đến bùn núi lửa, không chen vào nổi câu chuyện “cao cấp” này, đành lặng lẽ né sang một góc.
Tiểu Điền xách đồ ăn vặt đi tìm quanh khu bể mà chẳng thấy ai, quay ra thì thấy Hướng Du nháy mắt ra hiệu.
Lưu Ba đi lấy bùn cho hai cô gái, còn Tiểu Điền đặt xuống trước mặt họ một giỏ đầy bánh gạo, táo đỏ, hạt dẻ cùng một cái bếp nhỏ.
“Đây là gì ạ?”
“Trà nướng, ngâm xong chắc đói rồi nhỉ.”
Hướng Du vui tươi hớn hở, nhìn Tiểu Điền nhóm bếp lò nhỏ, đặt mấy cục than hạt óc chó đen bóng bên dưới.
Phía trên đặt vỉ sắt, ở giữa là một ấm đất đỏ chắc tay, bỏ vào một miếng trà nén, rồi lấy ra một chiếc hộp.
Giá gỗ được làm rất tinh xảo, hai bên còn khắc câu thơ: “Lục nghĩ tân bôi tửu, hồng nê tiểu hỏa lô.” (Rượu mới men xanh, bếp đất đỏ lửa hồng.)
Bên trong bày đầy hạt dẻ, lạc, táo đỏ, bánh gạo, long nhãn, quýt, đậu khô, dưa nhỏ… xếp kín khay chín ô.
Còn có mấy xiên kẹo dẻo, Tiểu Điền phát cho hai cô gái, ra hiệu đặt lên bếp nướng ăn.
Đúng vậy, đây chính một trào lưu trên mạng mà mọi người ở một “dòng thế giới khác” đều quen thuộc, ăn không no mà giá lại cao, từng bị truyền thông chỉ trích là “Đội lốt mộc mạc để bào tiền sống ảo phong cách Trung Hoa kiểu mới”: Trà nướng.
Nhưng một ấm trà kèm vài món ăn vặt mà bán 199 tệ vẫn có người mua, thì tự nhiên thú tiêu khiển này có lý do để hot.
Vài ba người bạn quây quần bên nhau, so với thuần uống trà thì có thêm cái bếp để quây quần sẽ tạo thêm hoạt động: thích ăn gì thì lấy, thích nướng gì thì nướng.
Dù có cửu biệt trùng phùng, ngại ngùng đến mức chẳng biết nói gì, thì trước mặt bày ra mấy xiên đồ sống, cũng có thể vin vào cái cớ nướng khoai mà bắt chuyện vài câu.
Hơn nữa, “giá trị thấp” là nói theo góc nhìn của khách thôi. Với bà chủ, nhất là như Hướng Du đang ở cái xó núi này thì trong khay chín ô kia, chỉ có kẹo dẻo là phải bỏ tiền ra tiệm tạp hóa mua, còn lạc, táo đỏ, nhãn khô, đậu khô thì ăn không xuể, đều do chủ nhiệm Quý gom từ nhà dân. Bà con còn cười tươi rói, chỉ luôn mấy ruộng lạc với khoai lang, bảo thích thì cứ ra hái…
Vì thuyền đưa khách không phải lúc nào cũng có, cô sợ du khách chờ đợi chán quá, nên nghĩ cách cho họ chút gì đó để giết thời gian.
Lưu Ba từng đề xuất lắp máy game/máy chiếu/PS5 kiểu phòng giải trí, nhưng máy game thì tốn kém, ít máy lại dễ tranh tay cầm; máy chiếu thì cũng chẳng có gì đặc sắc, mà thời buổi này ai còn hứng xem phim, xem review còn bật tốc độ 2x.
Còn “trà nướng” thì quá hợp luôn. Chi phí chỉ là mấy món hạt khô, đồ ăn vặt mà dân thành phố bình thường chẳng mấy khi đụng tới. Tắm suối nước nóng xong mệt rã người, đúng lúc cần nạp năng lượng, nên cũng chẳng ai kén chọn đồ miễn phí là gì.
Thời gian chờ thuyền vì thế cũng không còn nhàm chán. Kẹo dẻo phải cầm trên tay vì sợ chảy, còn khoai sống thì nướng nửa tiếng chưa chắc chín; đến lúc thuyền cập bến, có khi vẫn còn tiếc nuối vì “củ khoai của mình chưa xong”.
Cũng giống như để khách tự tay luộc trứng suối nước nóng vậy. Thành phẩm do hệ thống làm ra có thể kiểm soát chất lượng tốt hơn, nhưng Hướng Du thấy rằng khi du khách được tham gia vào quá trình chế biến, họ sẽ nảy sinh một sự gắn bó với món ăn, cả quá trình cũng trở nên thú vị hơn.
Đó là góc nhìn của người kinh doanh. Còn với du khách, hai cô gái nhỏ đã nhìn đến mức mắt sáng rực. Lý Thiến rút điện thoại ra chụp lia lịa.
“Tiểu Sương, Tiểu Sương, tránh xiên của cậu ra, cất điện thoại đi! Đừng chắn góc máy của tớ!”
“Đẹp quá trời!” Cốc Tiểu Sương bật dậy, cũng móc điện thoại ra: “Để tớ chiếu sáng cho cậu, cậu chụp trước đi. Tớ định viết đánh giá tốt… à không, phải đăng lên vòng bạn bè, update liền!”
“Nhớ đổi nhiều góc nha, tớ cũng phải đăng!”
Bên cạnh bếp than là một khay gỗ chia chín ô, mỗi ô đựng các loại hạt khô, bánh kẹo đủ màu sắc rực rỡ, xung quanh còn trang trí rèm lụa trắng và hoa khô, cực kỳ tinh xảo. Ngay cả bà cô giàu có, đi nhiều biết rộng, cũng phải ghé lại chụp vài tấm.
Lửa than dần nóng lên. Mấy quả quýt nhỏ nướng kêu xèo xèo, táo đỏ chuyển sang màu đỏ sẫm đậm đà hơn, còn hạt dẻ bên cạnh thì “tách” một tiếng nứt vỏ, lộ ra phần ruột vàng óng mềm xốp.
Cả không gian tràn ngập mùi thơm của hạt và caramel, xen lẫn mùi vị ngọt ngào như tinh dầu vỏ quýt.
Kẹo dẻo là chín nhanh nhất. Phần tiếp xúc trực tiếp với ngọn lửa đã hình thành lớp vỏ giòn màu vàng nâu, mùi caramel chắc cũng từ đây mà ra. Nhìn bề ngoài tưởng không quá nóng, nhưng bên trong đã tan chảy hoàn toàn; chỉ cần bẻ lớp vỏ giòn ra là dòng siro nóng hổi, ngọt lịm tràn vào miệng, nóng đến mức khiến người ta phải nhảy dựng.
Lý Thiến nuốt miếng kẹo dẻo như dung nham xuống một cách khó khăn, nhưng tay thì rất “thành thật” tiếp tục nướng xiên tiếp theo. Đôi mắt cũng không rảnh, cô ấy nhìn thấy dòng chữ trên khay gỗ, bỗng “ơ” một tiếng:
“Lục nghĩ tân bôi tửu, hồng nê tiểu hỏa lô… bài thơ này chẳng phải nói về nấu rượu sao? Tuy cũng là bếp đất nung thật, nhưng bà chủ ơi, trích nhầm rồi đó.”
Bà cô bên cạnh bóc xong hạt dẻ, vỗ tay”: “Vẫn là học sinh có văn hóa.”
“Ai bảo không có rượu?” Hướng Du cười tủm tỉm: “Đã dám đề thơ lên trên thì tất sẽ có rượu ngon. Muốn uống không?”
Cô cố tình úp mở một chút rồi nhanh chóng bật mí: “Là rượu đào nhà dân tự ủ, kiểu đào mật với đường phèn, vị ngọt thanh nhẹ. Còn có đào tươi quả to, ngọt lịm, thịt quả như đường phèn, cắm ống hút là uống được luôn. Có bán ở bến đò đầu làng.”
“Thung lũng Cóc nổi tiếng nhiều đào, giá bán ngay tại nơi sản xuất nên rất rẻ, không ép mua. Lạc với táo đỏ trong khay nướng đều là đồ nhà dân, vừa mới hái ngoài ruộng sáng nay. Họ cũng nhờ tôi mang đào và rượu tới cho mọi người nếm thử, thấy ngon có thể mua mang về, hoặc vào phòng livestream hỗ trợ nông dân bấm like giúp…”
“À… phòng livestream đó.” Cốc Tiểu Sương nhớ ra, vì làm công tác đoàn nên cô nàng cũng biết mấy việc này.
“Trường chúng ta từng hỗ trợ một huyện nghèo, trong đó có thung lũng Cóc. Có năm quà giải nhiệt cho giảng viên chính là đào mật ở đây, còn tổ chức cho chúng ta vào livestream ‘tăng tương tác’ nữa.”
Ăn lạc với táo đỏ miễn phí trước, lúc rời đi tiện tay ủng hộ nông sản thì cũng chẳng khiến ai phản cảm.
Hơn nữa, nếu đúng là đồ nhà nông, ai cũng sẵn lòng mua, vừa ngon hơn vừa rẻ hơn ngoài chợ. Nhiều người Hoa Quốc đều nghĩ như vậy.
Tiếp theo là màn “bán hàng quen thuộc”. Mấy cán bộ trong thôn như chủ nhiệm Quý vốn có chút uy tín với dân làng, gần như “Tần Thủy Hoàng thống nhất đo lường”, quy định rõ giá và cách bán nấm kê tùng, đào và rượu đào, đảm bảo không có chuyện chặt chém.
Dù hôm nay ít khách, buôn bán ế ẩm, bà con vẫn rất nhiệt tình chuẩn bị đặc sản, đựng vào những chiếc gùi sạch sẽ, đứng chờ ở bến đò và trước cửa khu suối nước nóng, hy vọng có khách ghé mua.
May mắn là trong số khách hôm nay có một phú bà tốt bụng.
Khi cô bé lớp ba tên Bình Bình, mặc tạp dề, bưng khay đào to và đeo gùi nấm kê tùng lảo đảo đi tới, phú bà đã đứng dậy.
Bà ấy nhanh chóng tiến lên, đón lấy khay từ tay Bình Bình, miệng xuýt xoa “ôi trời ôi trời”, rồi kéo bạn nhỏ ngồi xuống, nhét vào tay cô bé một xiên kẹo dẻo.
Cô bé này là “streamer bán hàng” do chủ nhiệm Quý đích thân chọn. Bố mất sớm, nhà chỉ còn hai mẹ con, hoàn cảnh khó khăn nhất trong làng nên được ưu tiên vào trong khu suối nước nóng để bán hàng.
Hôm qua, Quý Khai Lãng còn đặc biệt đến nhà, giục Bình Bình đi tắm, mang theo quần áo mới, rồi nhờ mẹ tết tóc bím cho cô bé.
Cô bé không phải kiểu xinh xắn nổi bật, lại hơi gầy, nhưng đôi mắt to tròn lấp lánh, tựa như hình minh họa “cô bé mắt to” trong các chiến dịch từ thiện, bị ánh mắt ấy nhìn chăm chú, gần như không ai nỡ từ chối.
Chẳng cần mở lời bán hàng, bà cô đã ôm lấy Bình Bình, bắt đầu hỏi han:
“Con mấy tuổi rồi? Học lớp mấy?”
“Bố mẹ con đâu rồi?”
“Tội nghiệp quá, còn nhỏ vậy đã phải đi bán đào phụ gia đình…”
Lý Thiến và Cốc Tiểu Sương thử hàng mẫu trước, vị rượu đào và đào tươi ngon bất ngờ. Đáng tiếc ngân sách chuyến đi này của hai người đã cạn, đến cả nấm kê tùng cũng không dám thử.
Đào cũng có thể bán lẻ, quả chín mềm thì cắm luôn ống hút, uống như trà sữa, một quả 8 tệ.
Mức giá này không so với đào, mà so với trà sữa.
Đào được đặt trong chiếc cốc trà sữa vuông trong suốt, đậy bằng nắp nhựa tròn, cắm ống hút vào là uống được như trà sữa.
Hướng Du còn đặt làm nhãn dán dễ thương, đặt tên y hệt phong cách trà sữa: “Một quả đào mật siêu to”.
Món này rẻ, Cốc Tiểu Sương và Lý Thiến mỗi người mua một quả. Ngâm suối nước nóng xong mệt rã rời, hai người nằm dài trên sofa, vừa hút đào vừa nướng khoai, dáng vẻ thần tiên “quên cả trời đất”.
Quầy lễ tân vang lên tiếng chuông “ting ting”, loa phát thanh thông báo thuyền đưa khách sắp cập bến, du khách có thể ra bến chuẩn bị rời đi.
Quý Khai Lãng hớt hải chạy tới xem tình hình kinh doanh hôm nay, nhìn thấy cả đại sảnh lộn xộn một cách quỷ dị.
Một bà cô giàu có đang ôm Bình Bình tâm sự, còn hai người trẻ thì như bị rút mất linh hồn, mềm oặt trên sofa như sợi mì.
Cả sảnh nghe thông báo thuyền đến mà không một ai đứng dậy.
Đây là… tình huống gì vậy? Mọi người không định về nữa à?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)