Khúc Tín chỉ vào nam tử bên trái giới thiệu: “Đây là đích trưởng tử Trần Hi của danh môn Trần gia ở Khâu Ninh.”
Trần gia tuy không thể sánh với những thế gia vọng tộc truyền thừa mấy vạn năm, nhưng cũng là danh gia trăm năm tại Khâu Ninh quận.
Khúc Tín nhếch mép cười gằn, vung tay tát thẳng vào mặt Tạ Nam Tiêu: “Ngươi tưởng bản thân vẫn còn là tiểu đô thống uy phong lẫm liệt ngày nào sao?”
Tạ Nam Tiêu kiệt sức ngã nhào sang một bên. Hai tên lính Giao tộc đứng sau lập tức bước tới túm chặt bả vai, đè nghiến hắn lại.
Khóe miệng rỉ máu tươi, nhưng Tạ Nam Tiêu dường như không biết đau, trái lại còn cười vang: “Haha, ngươi cũng chỉ có ngần ấy bản lĩnh thôi sao? Có giỏi thì một đao giết chết ta đi!”
Khương Cẩn nhìn ra ngay, Khúc Tín và Tạ Nam Tiêu hẳn là có thù riêng từ trước.
Thấy Khúc Tín muốn ra tay tiếp, Khương Cẩn liền cất giọng ngăn lại: “Đánh chết thì ta không lấy đâu.”
Khúc Tín khựng tay, bĩu môi nói: “Nếu ngươi mua cả ba tên, đưa tròn một trăm xấp lụa là được.”
Khương Cẩn giả bộ đắn đo một lát, rồi cắn răng gật đầu: “Được! Nhưng chúng ta ra ngoài không mang theo nhiều tài vật như vậy, các ngươi phải theo ta về nhà lấy lụa.”
Nàng lại liếc nhìn ba người Diêu Tắc với vẻ ghét bỏ: “Ba tên phế vật này xem chừng đi đứng không nổi nữa, các ngươi phải phụ giúp khiêng bọn chúng về tận nhà cho ta.”
Khúc Tín chẳng buồn suy nghĩ liền gật đầu đồng ý. Người bình thường ra phố chẳng ai vác theo một trăm xấp vải vóc trên lưng. Còn chuyện quỵt nợ hay nguy hiểm, gã chưa từng thèm bận tâm. Giữa đất Lương Thành này, giang sơn của người Giao, ai dám cả gan động tới gã? Huống hồ sau lưng gã còn có sáu tên võ sĩ Giao tộc hộ tống.
Thỏa thuận xong xuôi, đám người vây xem thấy hết trò vui cũng dần giải tán.
Chu Tuy dẫn đường đi trước, sáu tên lính Giao tộc chia làm ba cặp, xốc nách ba người Diêu Tắc vội vã rảo bước theo sau. Khương Cẩn thong thả bám đuôi ở cuối cùng.
Đi chừng hơn một khắc đồng hồ, thấy đường đi càng lúc càng hoang vu hẻo lánh, Khúc Tín khẽ chau mày nghi hoặc: “Các ngươi rốt cuộc ở khu nào? Còn bao lâu nữa mới tới nơi?”
Chu Tuy chùng lòng, nơi này vẫn chưa phải địa điểm thích hợp nhất để hạ thủ. Hắn đang toan tìm lời thoái thác thì đã nghe giọng Khúc Tín càu nhàu vang lên: “Đường sá xa xôi thế này, lát nữa phải thêm tiền!”
Chu Tuy: “...”
Hắn âm thầm thở phào, nở nụ cười có phần nịnh bợ: “Được được, lát nữa nhất định sẽ biếu thêm lộ phí cho các vị.”
Khương Cẩn ở phía sau nhịn không được giật giật khóe môi. Tên Khúc Tín này quả thực ngu ngốc đến mức nực cười.
Đi thêm chừng hai khắc, tên lính Giao tộc đang xốc nách Diêu Tắc chợt khựng lại: “Các ngươi rốt cuộc ở ngõ nào, nhà nào?”
Bọn chúng chiếm cứ Lương Thành đã hơn hai tháng, đường ngang ngõ tắt đều nắm rõ. Nơi này rõ ràng đã áp sát rìa thành hoang phế, hắn bắt đầu thấy có điều bất ổn.
Chu Tuy dừng bước, xoay người lại nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch: “Tới nơi rồi.”
Tim tên lính Giao tộc thắt lại. Nụ cười kia toát ra vẻ quỷ dị đến rợn người! Hắn vừa toan cất tiếng báo động cho đồng bọn thì đã cảm thấy cuống họng lạnh toát.
Phập!
Tầm mắt hắn tối sầm lại. Máu tươi bắn ra tung tóe trước mặt. Hắn hoảng loạn đưa hai tay ôm chặt lấy cổ họng, nhưng từng dòng máu ấm vẫn không ngừng tuôn trào qua kẽ ngón tay.
Bên tai vang lên tiếng kêu thảm thiết của đồng bọn. Dốc cạn chút tàn lực cuối cùng quay đầu nhìn lại, hắn chỉ kịp thấy lưỡi chủy thủ sắc lạnh trong tay ả nữ tử mắt tam giác vừa rút ra khỏi yết hầu tên lính bên cạnh.
Diêu Tắc bị máu nóng tanh tưởi phun đầy mặt mũi. Thần kinh vốn đang tê liệt bỗng bừng tỉnh, hắn kinh hãi ngước nhìn Khương Cẩn: “Ngươi... ngươi...”
Chẳng đợi hắn dứt lời, Khương Cẩn đã như mũi tên lao vút về phía hai tên lính đang giữ Tạ Nam Tiêu.
Tên lính Giao tộc phản ứng cực nhanh, lập tức đẩy Tạ Nam Tiêu về phía nàng hòng cản đường.
Khương Cẩn nghiêng mình lách qua người Tạ Nam Tiêu, thế tấn công không hề suy giảm, mũi chủy thủ nhắm thẳng tim tên lính đâm tới. Tốc độ của nàng nhanh như điện xẹt, tên lính còn chưa kịp chạm vào chuôi đao bên hông thì mũi dao đã găm ngập ngực.
Tạ Nam Tiêu chân tay vướng cùm sắt, thân thể lại suy kiệt, bị cú xô cực mạnh hất văng, “bịch” một tiếng ngã lăn ra đất.
Tên lính còn lại kinh hãi trước biến cố chớp nhoáng, vung nắm đấm trái nhắm thẳng thái dương Khương Cẩn nện xuống, tay phải cuống cuồng rút bội đao.
Khương Cẩn không kịp quay đầu, chỉ dựa vào tiếng gió rít mà nghiêng đầu tránh né cú đấm, đồng thời rút phắt chủy thủ, trở tay đâm ngược về phía sau!
Hàn quang lóe lên, tên lính vội vàng lùi bước né tránh. Khương Cẩn xoay người tung một cước sấm sét, ép hắn phải lảo đảo thối lui thêm hai bước nữa.
Nàng lướt tới như hình với bóng, hàn quang trên tay vạch ngang một đường tuyệt mỹ.
Máu bắn tung tóe.
Tên lính khựng lại, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng không dám tin. Bàn tay hắn vẫn giữ chặt chuôi đao bên hông, thanh đao mới rút ra được nửa tấc. Bàn tay còn lại run rẩy ôm lấy cổ, phát ra những tiếng “khò khè” nghẹn ứ. Chỉ vài nhịp thở sau, thân xác đồ sộ đổ rầm xuống đất.
Phía bên kia, Chu Tuy cũng đã giải quyết gọn gàng Khúc Tín và hai tên lính còn lại.
Khúc Tín cho tới lúc chết vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Gã chỉ kịp nghe nam nhân mắt tam giác thốt lên ba chữ “Tới nơi rồi”, ngay sau đó một vệt bạch quang đã xé toạc cổ họng gã.
Diêu Tắc vẫn chưa hết bàng hoàng, lắp bắp: “Các... các ngươi rốt cuộc là ai?”
Chu Tuy đoạt lấy chùm chìa khóa trên thây Khúc Tín, tiến lại mở khóa gông cùm và xích sắt trên cổ ba người, trầm giọng nói:
“Ta là Chu Tuy. Vị này là Lục công chúa, phong hiệu Cẩn Dương. Nơi này không thể ở lâu, các ngươi quen thuộc Lương Thành, có chỗ nào an toàn để dừng chân không?”
Diêu Tắc đương nhiên biết Chu Tuy. Chỉ có điều, nam nhân mắt tam giác xấu xí trước mặt làm sao có thể là Chu Tuy oai phong lẫm liệt?
Còn Lục công chúa, phong hiệu là gì trước đây hắn không rõ, nhưng nghe đồn Lục hoàng nữ của Nghiễn Đế có dung nhan khuynh quốc khuynh thành, cớ sao lại là ả sửu nữ trước mắt này?
Chỉ có thể nói thuật dịch dung của Khương Cẩn quá mức thần sầu, mà người thời đại này lại chưa từng được chứng kiến qua thuật hóa trang biến hóa khôn lường.
Thế nhưng lúc này rõ ràng không phải lúc truy cứu thân phận. Hai người này ra tay cứu bọn họ, bất luận mang mục đích gì, trước mắt tuyệt đối không có ác ý.
Diêu Tắc ngập ngừng giây lát rồi nói: “Đến tư viện của phụ thân ta đi, cách đây không xa.”
Tư viện này thực chất là nơi Diêu Xung bí mật nuôi dưỡng ca kỹ, thiếp thất. Thời buổi này, phong khí nuôi dưỡng gia kỹ rất thịnh hành, không chỉ để hưởng lạc mà còn dùng để thết đãi bằng hữu, đồng liêu.
Hơn một khắc sau, đám người dừng bước trước một viện tử đã bị dán niêm phong trắng xóa.
Chu Tuy nhìn Diêu Tắc đang tựa vào vai mình: “Là nơi này sao?”
Thương tích của Diêu Tắc nặng nhất, dọc đường đều phải dựa vào Chu Tuy dìu dắt. Hắn khẽ gật đầu. Trần Hi và Tạ Nam Tiêu dẫu kiệt sức nhưng vẫn cắn răng dìu nhau đi tới.
Khương Cẩn áp tai vào cánh cửa lắng nghe một hồi, xác định bên trong không có động tĩnh gì mới quay lại gật đầu ra hiệu.
Nàng lùi lại vài bước, mượn đà bật nhảy vút lên bờ tường rào cao tới hai trượng, cúi đầu nhìn xuống: “Các ngươi định lên bằng cách nào?”
Các cửa đều bị quan phủ dán giấy niêm phong, tự nhiên không thể ngang nhiên xé niêm phong bước vào, làm vậy chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Chu Tuy không nói hai lời, một tay túm chặt đai lưng Diêu Tắc nhấc bổng lên cao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)