Khương Cẩn để cho ba người họ có thời gian trấn tĩnh lại tinh thần, chốc lát sau mới cất lời: “Bây giờ ta ra ngoài tìm thức ăn, các ngươi mau chóng hồi phục thể lực. Lát nữa sẽ có một trận huyết chiến ác liệt, hy vọng các ngươi không trở thành gánh nặng của ta.”
Diêu Tắc ngước đôi mắt đờ đẫn lên nhìn nàng: “Huyết chiến? Huyết chiến gì cơ?”
Ánh mắt Khương Cẩn sâu thẳm: “Ngươi nghĩ ta ngàn dặm xa xôi lẻn vào Lương Thành để làm gì? Đương nhiên là để lấy mạng Giao Lương.”
Ba người Diêu Tắc há hốc mồm, sững sờ chết lặng, hồi lâu sau vẫn chưa thể tiêu hóa nổi lời nói kinh thiên động địa ấy.
Tạ Nam Tiêu quay ngoắt sang nhìn Chu Tuy, lắp bắp: “Đại tướng quân... ngài chắc chắn nàng là Cẩn Dương công chúa chứ?”
Khóe mắt Chu Tuy khẽ giật giật, nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh gật đầu. Kỳ thực hắn cũng đã lờ mờ đoán ra dã tâm của nàng từ trước. Có lẽ vì đã chuẩn bị sẵn tâm lý nên khi nghe chính miệng nàng thốt ra, hắn chỉ cảm thấy tuy chuyện này ngông cuồng vô bờ bến, song lại vô cùng hợp lý với phong thái của nàng.
Khương Cẩn quay sang Diêu Tắc: “Phải rồi, ngươi có biết quanh đây nơi nào đông người ở không? Tốt nhất là phủ đệ của hào môn phú hộ.”
Thời này bách tính bần hàn một ngày chỉ ăn hai bữa, nhưng tầng lớp quý tộc, phú thương lại ăn đủ ba bữa. Muốn tìm thức ăn nóng sốt nấu sẵn vào giờ này, chỉ có thể nhắm vào những gia đình quyền quý.
Diêu Tắc rũ mắt suy nghĩ giây lát, sau đó dùng ngón tay chấm nước vẽ sơ đồ địa hình xung quanh lên nền đất. Vài nhịp thở sau, hắn chỉ vào một vị trí: “Gia đình giàu có gần đây nhất mà ta biết chính là nơi này, đây là kho lương của Tào Nhuệ, thương nhân buôn lương thực lớn nhất Lương Thành.”
Hai mắt Khương Cẩn sáng lên: “Kho lương?”
Diêu Tắc gật đầu: “Kẻ trông coi kho lương là em vợ của hắn, tên gọi Ô Hành. Tên Ô Hành này cực kỳ ham mê hưởng lạc, buổi trưa nhất định phải ăn uống thịnh soạn.”
Khương Cẩn thắc mắc: “Giao Lương không cướp đoạt kho lương của hắn sao?”
Trong mắt Trần Hi bùng lên ngọn lửa hận thù ngút trời: “Lúc Giao Lương vừa phá thành, Tào Nhuệ đã lập tức dâng hàng thư, nộp hai ngàn thạch lương, hơn nữa...” Hắn nghiến răng kèn kẹt: “Hắn còn bán đứng nơi ẩn nấp của Quận thú đại nhân và toàn bộ già trẻ gái trai của Trần gia ta cho Giao Lương!”
Chẳng rõ Tào Nhuệ nghe ngóng từ đâu, đã đem mạng sống của hai trăm tám mươi ba nhân khẩu của hai gia tộc ra đổi lấy vinh hoa phú quý cho bản thân.
Khương Cẩn đã hiểu ngọn ngành, trong lòng dứt khoát hạ quyết tâm: “Vậy thì cứ đến phủ của hắn.” Đã là phường bán nước cầu vinh, nàng việc gì phải nương tay.
Nàng lục lọi trong rương gỗ lấy ra một bộ y phục vừa vặn rồi rời khỏi hầm ngầm. Trước khi ra khỏi tiểu trù phòng, nàng đẩy đống củi khô che kín cửa hầm lại như cũ, ngụy trang cẩn thận để kẻ ngoài nhìn vào không thể nhận ra sơ hở.
Khương Cẩn tùy ý chọn một gian phòng hoang trong tư viện, thay đổi y phục rồi phủi sạch lớp hóa trang mắt tam giác. Khuôn mặt mắt tam giác kia quá mức nổi bật, e rằng người của Giao Châu đã bắt đầu lùng sục khắp nơi.
Chẳng mấy chốc, một thiếu nữ thanh tú, lanh lợi đã hiện diện trong gương. Khương Cẩn khẽ mỉm cười, thu gương đồng vào không gian rồi sải bước rời khỏi phòng.
Kho lương của Tào Nhuệ quả thực cách tư viện không xa, chỉ qua vài ngõ hẹp, đi chưa đầy một khắc đồng hồ là tới. Nàng không vội vàng xông vào mà đi men theo bức tường bao quanh dinh thự quan sát một lượt. Nơi này danh nghĩa là kho lương nhưng quy mô lại xây dựng theo kiểu tứ hợp viện bốn gian rộng lớn. Tường bao rất cao, ước chừng ba trượng, phía trên cắm đầy chông nhọn sắc bén.
Nàng đi vòng ra cổng chính, phía trên treo tấm biển khắc hai chữ “Tào Trạch”. Vì nằm ở khu vực hẻo lánh nên xung quanh vắng tanh, chỉ có hai gã hộ viện lực lưỡng đứng gác trước cổng.
Thấy Khương Cẩn tiến lại gần, hai tên hộ viện lập tức lộ vẻ cảnh giác, quát lớn: “Đây là tư trạch, tiểu nương tử mau cút đi nơi khác!”
Khương Cẩn nở nụ cười ngây thơ: “Hai vị đại ca, muội muốn tìm Nhị Nha ở nhà bếp, có thể giúp muội truyền một lời được không?”
Tên hộ viện mặt đen bên trái sầm mặt bước tới xua đuổi: “Nhị Nha Tam Nha cái gì! Nhà bếp chúng ta không có người này, mau...”
Chưa kịp dứt lời, hắn bỗng cảm thấy dưới bụng bị một vật cứng chọc vào. Còn chưa kịp nhìn xuống xem là thứ gì, một luồng đau đớn kịch liệt kèm theo cảm giác tê dại kinh hoàng đã truyền khắp toàn thân, khiến chân tay hắn co giật dữ dội không cách nào kiểm soát.
Tên hộ viện còn lại đứng bên cạnh không hiểu chuyện gì, thấy đồng bọn đột nhiên run rẩy như lên cơn co giật, bèn bước tới vỗ mạnh vào vai hắn: “Ngươi bị làm sao...”
Thế là dòng điện cực mạnh truyền thẳng sang người thứ hai, cả hai tên cùng nhau giật nảy tanh tách như cá mắc cạn.
Vài nhịp thở sau, cảm thấy đối phương đã mất hoàn toàn khả năng chống cự, Khương Cẩn mới ung dung thu chiếc dùi cui điện lại. Đây chính là món bảo bối lợi hại trong không gian của nàng.
Hai tên hộ viện mềm nhũn như bún, ngã vật ra đất bất tỉnh nhân sự.
Khương Cẩn bước qua người bọn chúng, đẩy nhẹ cánh cổng bước vào trong viện. Khung cảnh bên trong vô cùng tĩnh mịch. Nàng rảo bước đi được vài trượng, khẽ hít hít mũi, một làn hương thức ăn thơm ngào ngạt phảng phất bay tới. Đôi mắt nàng sáng bừng lên. Trong Tào trạch này lại đang hầm canh gà, hơn nữa còn là canh gà nhân sâm đại bổ, thứ này dùng để bồi bổ cho đám người Diêu Tắc thì không gì thích hợp hơn.
Nàng cất bước định hướng về phía nhà bếp thì thấy hai gã gia đinh mặc y phục giống nhau đi ngược chiều tới.
Khương Cẩn lập tức chuyển sang vẻ mặt hoảng loạn, hớt hải kêu lên: “Mau lên! Nhị Cẩu Tử gác cổng và đại ca cùng trực không biết vì sao lại ngất xỉu rồi, các huynh mau ra xem thử đi!”
Gã gia đinh hơi thấp người nghi hoặc nhìn nàng: “Ngươi ở viện nào? Có phải nhận nhầm người rồi không, ta mới là Nhị Cẩu Tử! Hôm nay gác cổng rõ ràng là Trương Sơn và Lý Ngưu cơ mà.”
Khương Cẩn nhịn không được giật giật khóe miệng. Nàng chỉ tùy miệng bịa đại một cái tên thôn dã, không ngờ lại đụng trúng ngay kẻ mang tên đó thật.
Trên mặt nàng lập tức lộ vẻ ngượng ngùng, bối rối: “Muội... muội làm việc ở tiểu trù phòng, mới tới được mấy ngày nên chưa nhớ hết mặt mọi người. Xin lỗi vì đã nhận nhầm huynh, nhưng hai người ngoài cổng ngất xỉu thật đấy, các huynh mau ra xem đi!”
Nhị Cẩu Tử không hề nghi ngờ. Nét mặt của Khương Cẩn quá đỗi chân thật, vẻ lo lắng cho đồng sự gặp nạn cũng diễn xuất sắc không tì vết. Hơn nữa nàng lại gọi đúng tên gã, gia đinh trong phủ đông đúc, nhận nhầm người là chuyện thường ngày ở huyện, chính gã cũng đâu có nhận mặt hết lũ nha hoàn mới vào phủ?
Nhị Cẩu Tử giật mình, vội hỏi: “Chỗ nào có vấn đề?”
Gã kia đập tay cái bốp: “Ả nha hoàn ban nãy không mặc y phục của nha hoàn nhà bếp!”
Nhị Cẩu Tử ngẩn người, sau đó thở phào nhẹ nhõm, mắng: “Làm ta giật cả mình, tưởng xảy ra chuyện lớn gì! Nàng ta chẳng phải đã bảo mới tới sao? Chắc là y phục mới còn chưa may xong chứ gì.”
Khương Cẩn men theo hành lang dài, thuận lợi tìm tới khu nhà bếp đang nghi ngút khói thơm.
Bên trong có hai đầu bếp nữ đang bận rộn xào nấu, một tỳ nữ ngồi nhóm lửa và một nha hoàn đang phụ việc rửa rau.
Thấy Khương Cẩn thản nhiên bước vào, cả bốn người đều ngơ ngác nhìn. Một bà đầu bếp có thân hình đẫy đà cất giọng hỏi: “Ngươi là ai? Thuộc viện nào? Sao lại tùy tiện chạy vào nhà bếp thế này?”
Khương Cẩn không hoang mang, chẳng hề vội vã, mỉm cười đáp: “Không có gì to tát, ta chỉ tới mượn một thanh củi mà thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)