“Tối mùng bốn em vẫn chưa về, chú tư của em lo quá mới gọi điện cho tôi. Trưa mùng năm tôi tới nơi, sau đó dẫn theo vài người lên núi tìm em, Tư Cẩm Dương cũng đi cùng. Chúng tôi tìm suốt một ngày một đêm, cuối cùng thấy em trong hang đá. Lúc đó em đã ngất, trán nóng hừng hực. Tôi đưa em đến bệnh viện, sau khi truyền thuốc hạ sốt thì em bắt đầu đỡ hơn. Nửa đêm tôi nhận được điện thoại từ đơn vị, phải đi làm nhiệm vụ khẩn cấp. Trước khi đi, tôi để lại một trăm đồng dưới gối, kèm một tờ giấy nhắn. Đúng lúc Tư Cẩm Dương mang canh gà tới, tôi dặn dò mấy câu rồi rời đi.”
“Nhưng lúc em tỉnh lại, chẳng thấy gì cả. Không có giấy, không có tiền, chỉ thấy Tư Cẩm Dương. Là hắn nói đã vì cứu em mà tìm kiếm cả một ngày một đêm trên núi.”
Thẩm Chi Ý hít sâu một hơi, lau nước mắt trong mắt đi. Khi nhìn về phía Tư Cẩm Dương lúc này đã lùi sát đến tận cửa, ánh mắt cô đã tràn ngập căm hận. Chuyện trọng sinh không thể nói, nhưng thù đời trước thì cô vẫn nhớ rõ.
Lúc này, trong lòng Thẩm Đình Ngọc vô cùng rối ren.
Chuyện vừa rồi, cô ta còn có thể viện cớ rằng hắn mới về quê, chưa quen cuộc sống dưới nông thôn nên mới bất đắc dĩ làm thế. Nhưng bây giờ, giả mạo người đã cứu mạng người khác, còn dùng chuyện đó ép buộc Thẩm Chi Ý phải qua lại với hắn... chuyện này khiến cô ta thật sự không biết phải đánh giá sao cho đúng nữa.
Dù vậy, cho dù hắn đã làm ra chuyện khiến người ta khinh bỉ như thế, cô ta vẫn không muốn từ bỏ cơ hội được làm vợ tương lai của người giàu nhất.
“Tiểu Ý, không chừng là em hiểu lầm rồi, là do lúc đó em chưa hỏi rõ ràng... Anh Cẩm Dương lại đúng lúc thích em, nên... nên mới thuận nước đẩy thuyền mà thôi.”
Thẩm Đình Ngọc nhìn ánh mắt nguy hiểm của Tư Uyên, sợ đến mức phát run, nhưng vẫn cố lấy can đảm bước lên, định bênh vực cho Tư Cẩm Dương đôi lời.
“Có hiểu lầm hay không, lôi hắn lại hỏi là biết ngay.”
Trong đầu Tư Uyên lúc này vẫn lặp đi lặp lại ánh mắt vừa ngấn lệ vừa đau đớn, kinh hoàng và giận dữ của Thẩm Chi Ý, cùng với ánh nhìn đầy căm hận mà cô dành cho Tư Cẩm Dương. Tên đó rốt cuộc đã làm gì, mới khiến cô gái nhỏ của anh phản ứng mạnh đến vậy?
Vừa dứt lời, anh đã sải bước tiến thẳng về phía Tư Cẩm Dương, lúc này đã co giò bỏ chạy ra tận cửa. Tư Cẩm Dương nhìn thấy Tư Uyên tiến lại gần, sợ đến hồn bay phách lạc, cứ như gặp phải ma quỷ mà hoảng hốt bỏ chạy.
Chỉ là, hắn sao có thể chạy thoát Tư Uyên?
Chưa tới mấy giây, đã thấy Tư Uyên túm gọn hắn lại, kéo về, ném thẳng xuống trước mặt Thẩm Chi Ý.
Thẩm Chi Ý lao lên, không nói không rằng đá thẳng hai cú vào bụng Tư Cẩm Dương, đá cho hắn gào lên thảm thiết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
