Lâm Duyệt cúi đầu nếm thử một miếng, sau đó ngước mắt lên đầy kinh ngạc, giơ ngón tay cái với dì Tiền.
“Ngon quá ạ.”
Dì Tiền vui vẻ nói: “Ngon thì cô ăn hết đi nhé.”
“Vâng ạ.”
Dì Tiền giúp cô dán gạc lên cánh tay, sau đó dán thêm một miếng băng chống nước.
“Tắm xong bóc ra là được.”
Lâm Duyệt lại nói lời cảm ơn.
“Có việc gì cô cứ gọi tôi, tôi ở ngay phòng bên cạnh cô thôi.”
Lâm Duyệt gật đầu: “Vâng ạ.”
Dì La vừa thấy dì Tiền liền kéo lại hỏi han đủ điều: “Hai ngày trước tôi không có ở đây, ai thế này? Giúp việc mới đến à?”
“Không phải, là thư ký của cậu chủ.”
“Thư ký? Thư ký mà lại đến nhà ở á?”
“Bà quản nhiều thế làm gì? Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, cậu chủ làm việc tự có lý lẽ của cậu ấy.”
Dì La bĩu môi: “Thì cứ hỏi bừa một câu thôi mà.”
“Được rồi được rồi, đi ngủ đi.”
Sau khi dì La vào phòng, dì Tiền đi đến trước thư phòng gõ cửa.
“Vào đi.”
Dì Tiền bước tới, cung kính nói: “Cậu chủ, cô Lâm đã đi nghỉ rồi ạ.”
Lúc này ánh mắt Hạ Viễn mới rời khỏi màn hình máy tính: “Vết thương của cô ấy sao rồi?”
“Đã xử lý xong rồi ạ, trông không nghiêm trọng lắm.”
Hạ Viễn ừ một tiếng, nói: “Dì La luôn treo cô cháu gái du học sinh trên cửa miệng, không phải cháu không biết ý của bà ấy, nhưng công ty dùng người tự có quy định của công ty. Dì nhắc nhở bà ấy một chút, nếu còn có lần sau thì trả thêm ba tháng lương rồi cho bà ấy nghỉ việc đi.”
“Vâng.”
“Ừm, dì đi nghỉ đi.”
“Cậu chủ cũng nghỉ ngơi sớm nhé.”
Hạ Viễn ừ một tiếng, đợi dì Tiền đi khỏi anh mới tựa lưng vào ghế, hơi ngửa cổ ra sau, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh đôi mắt khóc đến đỏ hoe của thư ký Lâm.
Đúng là một con cừu nhỏ bướng bỉnh.
Hạ Viễn đưa tay day day ấn đường vài cái, sau đó mới đứng dậy trở về phòng ngủ của mình.
Cùng lúc đó, Lâm Duyệt cũng đã tắm xong, cô vừa bóc miếng băng chống nước trên cánh tay ra thì điện thoại reo lên. Cô hơi nghiêng đầu, nhìn rõ tên người gọi hiển thị trên màn hình, là Đàm Yến.
Chắc là cô ấy đã biết chuyện rồi.
Thế là, Lâm Duyệt nhấn nút nghe.
“Alo, Yến...”
“Lâm Duyệt, cậu đi đâu rồi? Tớ về mới biết cậu bị Thanh Tịnh đuổi đi. Tớ chỉ đi ăn bữa cơm với đồng nghiệp thôi mà, sao cô ta lại làm thế chứ? Tớ còn gọi điện cho chủ nhà rồi, cậu biết chủ nhà nói gì không? Nói là đền tiền cho cậu rồi, tớ sắp tức chết mất thôi, cái thể loại người gì vậy chứ, cho dù có đền tiền thì tối muộn thế này để cậu một thân một mình đi tìm nhà kiểu gì? Tớ sắp lo chết đi được đây này.”
Một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng Lâm Duyệt, cô khẽ cười, nói: “Không sao đâu Yến Tử, tớ đang ở nhà sếp Hạ. Vốn dĩ tớ định tắm xong sẽ gọi cho cậu, ai ngờ cậu lại gọi trước.”
“Hả?”
Đàm Yến ngơ ngác: “Sao cậu lại đến nhà anh ta? Không phải vị sếp này của cậu có ý đồ gì...”
“Cậu đừng nghĩ bậy.” Lâm Duyệt đột ngột ngắt lời cô ấy: “Lúc tớ gọi điện cho trợ lý Chu của bọn tớ, sếp Hạ tình cờ ở ngay bên cạnh. Trợ lý Chu uống rượu rồi nên sếp Hạ mới đến. Sếp Hạ bảo tớ ngày mai đi làm thủ tục nhận ký túc xá, là căn đơn.”
Rõ ràng Đàm Yến đã thở phào nhẹ nhõm, nhưng...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

