“Nhưng căn đơn của ký túc xá công ty chẳng phải đều là nhân sự chỉ định cấp A trở lên và nhân viên quản lý mới được ở sao?”
Hạ Viễn khẽ cười: “Đúng là như vậy, nhưng cô không nằm trong số đó, cô nên hiểu rằng, tất cả công việc của cô chỉ phục vụ cho tôi, đây cũng coi như là tính đặc thù rồi, vẫn có thể thu xếp được một căn hộ đơn, nhưng đoán là không lớn lắm, khoảng 50 - 60 mét vuông thôi.”
“Được rồi ạ.” Lâm Duyệt nói: “Tôi không có yêu cầu cao.”
Hạ Viễn ừ một tiếng: “Vì là bất động sản do công ty phát triển nên đối với người của Hằng Tinh mà nói, tiền thuê sẽ tương đối ít hơn một chút, nhưng chắc là đắt hơn căn nhà cô thuê trước đây, nhưng cũng không quá ba nghìn đâu.”
“Tôi hiểu rồi ạ.”
“Được, ngày mai tôi sẽ bảo Vệ Giai làm thủ tục cho cô.”
“Cảm ơn sếp Hạ.”
Hạ Viễn khẽ đáp một tiếng.
Sau khi đến nhà Hạ Viễn, Vu Chiêu giúp xách hành lý lên lầu.
Hạ Viễn nói với dì Tiền đang đi tới đón: “Dì dẫn cô ấy đến căn phòng nhân viên còn lại trước đi.”
Dì Tiền nhìn thấy cảnh này cũng không hỏi gì, chỉ nghi ngờ nhìn Hạ Viễn: “Thưa cậu, phòng nhân viên sao?”
Hạ Viễn bất đắc dĩ nói: “Vâng, cô ấy không ở phòng khách.”
Lúc này dì Tiền đã hiểu ra, lập tức thiện cảm đối với thư ký Lâm lại tăng thêm không ít.
Bà ấy vừa định tiến lên dẫn Lâm Duyệt về phòng thì tầm mắt lại chạm phải vết trầy xước trên cánh tay cô.
“Ái chà, chuyện này là sao đây? Chảy cả máu rồi này.”
Hạ Viễn nghe vậy thì bước chân khựng lại, xoay người nắm lấy cánh tay Lâm Duyệt, tay khẽ lật một cái, chân mày lập tức nhíu lại: “Sao cô không nói sớm?”
“Không sao đâu ạ, vết thương này nhìn thì đáng sợ vậy thôi, qua hai ngày là khỏi ấy mà.”
Dì Tiền: “Ôi cái con bé này, vết thương nào cũng không được xem nhẹ đâu.”
Hạ Viễn không buông tay, nhưng thấy vết thương của Lâm Duyệt đúng là không nghiêm trọng lắm, bèn quay sang nói với dì Tiền: “Phiền dì đi lấy hộp thuốc tới đây, cháu giúp cô ấy rửa sạch bụi bẩn ở vết thương trước.”
“Được rồi, tôi đi lấy ngay đây.”
Hạ Viễn dẫn người vào phòng tắm, mở vòi hoa sen ở mức nhỏ nhất, sau đó nhẹ nhàng rửa qua vết thương cho cô một lần.
Lúc hai người quay lại phòng khách, dì Tiền đã đợi ở đó rồi.
Hạ Viễn ra hiệu cho Lâm Duyệt ngồi xuống sofa, quay sang nói với dì Tiền: “Dì đi nấu cho cô ấy bát mì đi ạ.”
“Được thôi.”
Lâm Duyệt có chút ngại ngùng, nhưng lại không từ chối được, cô sắp đói lả rồi.
Đồng thời, một dòng suối ấm áp lại tràn ngập trong lòng.
“Vâng.”
Khi cồn i-ốt tiếp xúc với vết thương trên da, người Lâm Duyệt run lên, nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào, cơn đau rát cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Hạ Viễn thổi nhẹ vào vết thương của cô, sau đó vô cùng nhẹ nhàng giúp cô rắc một ít thuốc bột.
“Xong rồi, trước khi tắm cô bảo dì Tiền giúp cô băng bó vết thương lại, loại chống thấm nước ấy.”
Lâm Duyệt gật đầu: “Cảm ơn sếp Hạ.”
“Ừm, cô đi ăn cơm trước đi, tôi còn chút việc trong thư phòng, ăn xong thì nghỉ ngơi sớm nhé.”
Lâm Duyệt nhìn bóng lưng sếp Hạ đứng dậy rời đi, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Một bát mì chan sốt đầy đủ sắc hương được đặt trước mặt Lâm Duyệt, cô ngại ngùng nói lời cảm ơn với dì Tiền.
“Không có gì đâu, cậu chủ rất thích ăn loại mì chan sốt ít béo do tôi làm. Cà chua này là người nhà tôi ở dưới quê tự trồng đấy, thái hạt lựu xào ra nước, nước sốt chua chua ngọt ngọt, rất hợp ăn vào mùa hè.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



