Vì chuyện này mà cha mẹ có chút thất vọng về cô ta, cô ta lại hiếu thắng, sao có thể cam tâm thua kém Lâm Duyệt - người mà ngoài ngoại hình ra thì mọi thứ đều không bằng cô ta.
Thậm chí Thanh Tịnh còn nghĩ một cách ác ý trong lòng: [Lâm Duyệt có thể làm thư ký của Hạ Viễn, chẳng lẽ chính là vì cái mã ngoài đẹp đẽ này sao?]
Đàm Yến vì đang đeo tai nghe nên không nghe thấy động tĩnh bên ngoài.
Lâm Duyệt ôm quả bí đỏ lên, mang đặt lại nhà bếp sau đó trở về phòng mình.
Cô có chút bực bội ôm gối ngồi bó gối, cằm tựa lên đầu gối, bắt đầu xem thông tin thuê phòng liên quan trên điện thoại.
Căn nhà này cách trung tâm thành phố rất xa, là nhà của người thân Thanh Tịnh, cô cảm thấy ngoài việc đường xá xa công ty ra thì không có vấn đề gì nhưng theo tình hình hiện tại, vẫn nên sớm tìm nhà thì hơn.
Cùng lúc đó, trong một căn hộ cao cấp ven sông, Hạ Viễn lau mái tóc ướt đi tới trước cửa sổ sát đất.
Căn hộ cao cấp này nằm trên trục đường chính giữa trung tâm thành phố phồn hoa, chiếm giữ vị trí địa lý cực tốt, phía tây giáp đường cao tốc trên cao Bắc Nam, phía đông nối với tuyến tàu điện ngầm số 1, phía bắc nhìn ra các tòa nhà cao tầng của khu danh lam thắng cảnh nổi tiếng, phía nam nhìn ra cảnh sông nước trải dài.
Bốn phòng ngủ hai phòng khách, gần 600 mét vuông, giá bán hàng trăm triệu.
Dường như có thể thu toàn bộ cảnh đẹp của thành phố vào tầm mắt từ góc độ này, đứng từ trên cao nhìn xuống, các loại ánh đèn giống như từng chuỗi ngôi sao nối liền trên mặt đất.
Tuy nhiên có người lại không có tâm trí thưởng thức cảnh đẹp, Hạ Viễn tiện tay cầm điện thoại trên bàn trà bên cạnh lướt lướt, khi nhìn thấy dòng trạng thái em trai Hạ Lẫm bị mẹ phạt đứng vì một tờ giấy trắng trong vòng bạn bè, anh cười trên nỗi đau của người khác, còn nhanh tay nhấn một cái like.
Nào ngờ cái like này lại gây họa, chỉ thấy giây tiếp theo, điện thoại của anh vang lên, Hạ Viễn bất đắc dĩ bắt máy, bên trong truyền đến giọng nói đầy khí thế của mẹ anh.
“Đại Bảo Bảo của mẹ, con còn like nữa, có thời gian này sao không đi tìm bạn gái đi?”
“Con biết rồi.” Hạ Viễn bất đắc dĩ nói: “Mẹ, chúng ta thương lượng một chút, có thể đổi cách xưng hô được không?”
“Con dọn ra ngoài ở có thương lượng với mẹ không? Hửm? Không đúng, trước đây con toàn đùn đẩy, lần này lại sảng khoái như vậy, không phải là có người trong lòng rồi chứ?”
Hạ Viễn khẽ cười: “Cũng gần như vậy.”
Chỉ thấy đầu dây bên kia truyền đến một loạt tiếng hét kinh ngạc vui sướng, tiếp theo, anh bị cúp điện thoại.
Hạ Viễn lắc đầu, không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là đi khoe với cha anh rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



