Đàm Yến mệt mỏi nằm vật ra sofa, sau đó đưa ảnh cho Lâm Duyệt xem: “Tớ có thể đăng lên vòng bạn bè không?”
Lâm Duyệt tùy ý liếc nhìn, động tác thắt cà vạt trên tay không dừng lại một khắc nào: “Được.”
Đàm Yến nhanh chóng soạn một dòng trạng thái gửi đi.
[Ha ha ha ha, cười chết mất, bàn về việc bạn cùng phòng vì công việc mà có thể nỗ lực đến mức nào.]
Sau khi đăng xong, Đàm Yến kéo ống tay áo Lâm Duyệt: “Đúng rồi, cậu ăn cơm chưa?”
Lâm Duyệt vô thức lắc đầu: “Chưa, không đói.”
Đàm Yến tặc lưỡi hai tiếng: “Đúng là dốc sức quên mình, để tớ đi nấu cho cậu bát mì.”
“Không cần không cần.” Lâm Duyệt vội vàng ngăn cản: “Cậu đi dạy cả ngày rồi, nghỉ ngơi đi, lát nữa tớ tự đi nấu.”
Bây giờ là kỳ nghỉ hè, nhưng Đàm Yến có dạy thêm ở trường.
Đàm Yến đứng dậy nói: “Chuyện mười mấy phút thôi, không mệt, cậu đợi đấy, vừa hay trong tủ lạnh có ít rau xanh mua hôm kia, nấu luôn cho cậu, không thì sợ là héo mất.”
Lâm Duyệt thở dài: “Được rồi, cảm ơn cậu nhé Yến Tử, ngày mai ông chủ của bọn tớ không có lịch trình gì, chắc là tớ có thể tan làm bình thường, sẽ mời cậu đi ăn cơm.”
“Được thôi.” Đàm Yến vừa nói vừa đi về phía nhà bếp.
Lượng ăn của Lâm Duyệt rất lớn, nhưng cô lại phải giữ dáng, hằng ngày chỉ có thể ăn một ít đồ luộc không có mùi vị gì.
Đàm Yến cũng biết cô phải giữ dáng nên đã thái một ít dưa chuột sợi, nấu mì ăn kiêng, chần vài cọng rau xanh, bữa tối đơn giản nhất của hai người đã làm xong như vậy.
Giọng điệu hơi cứng nhắc, sau đó không quay đầu lại mà đi thẳng về phòng.
Lâm Duyệt không ngẩng đầu lên.
Sau bữa ăn, Lâm Duyệt rửa bát xong lại quay lại phòng khách tiếp tục học, thực ra cô đã biết rồi, nhưng chỉ là độ thuần thục và độ thẩm mỹ chưa đủ.
Lúc Thanh Tịnh ôm quần áo ra định đi tắm, Lâm Duyệt đang định về phòng.
Nào ngờ Thanh Tịnh đi thẳng tới, nhìn cô một lúc, không nhịn được mỉa mai: “Cô về phòng mình mà luyện tập, thắt cà vạt cho cấp trên thì ghê gớm lắm sao? Cô ở đây khoe khoang cái gì, cho ai xem chứ?”
Động tác trên tay Lâm Duyệt dừng lại, cô nhắm mắt im lặng hai giây, sau đó mở mắt ra, ném phăng chiếc cà vạt trong tay, vì động tác của cô mà quả bí đỏ kia rơi xuống đất lăn hai vòng.
Lâm Duyệt đứng dậy nhìn Thanh Tịnh, trực tiếp mắng trả: “Có bệnh thì đi bệnh viện, đừng có ở đây sủa bậy.”
Lâm Duyệt không tin Thanh Tịnh không hiểu, nghề thư ký này, nhất là đi theo ông chủ lớn như Hạ Viễn, không chỉ phải trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, mà còn phải tỉ mỉ đến từng việc lông gà vỏ tỏi.
Đó là một vị trí tích hợp tính tổng hợp, tính phục vụ, tính bảo mật và tính trung gian, cho nên vừa là nhân viên quản lý, cũng là nhân viên nghiệp vụ; biểu hiện quan trọng nhất chính là trong công việc, phải xử lý kịp thời tất cả những việc vụn vặt, hỗ trợ lãnh đạo làm việc hiệu quả hơn, còn trong sinh hoạt thì nhỏ đến mức hiểu rõ cấp trên thích ăn gì, không thích ăn gì, tình trạng sức khỏe, có dị ứng hay không, trong đó thắt cà vạt chính là một loại sinh hoạt hóa hằng ngày.
Cô không muốn vô duyên vô cớ bị người ta hiểu lầm, cũng không thích thái độ này của Thanh Tịnh.
Thanh Tịnh cười lạnh: “Trước đây chẳng phải cô rất giỏi nhịn sao? Bây giờ sao không nhịn nữa? Làm thư ký của sếp Hạ xong cái miệng lanh lợi hơn rồi hả?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)