Sau khi giao đồ cho Chu Ký, mục đích chuyến xuống núi lần này của nhà họ Tân cũng đã đạt được.
Tuy nhiên, mấy người Tân Dũng lần này không định lập tức quay về núi mà dự định sẽ ở lại huyện thành thêm vài ngày.
Xuống núi một chuyến vốn chẳng dễ dàng gì. Trước kia, mỗi lần cả nhà họ Tân xuống núi đều là vội vã đi vội vã về, chưa kịp hiểu rõ cách sinh hoạt của người cổ đại.
Đã xuyên không đến thế giới này lâu như vậy nhưng nhà họ Tân vẫn chưa thực sự hòa nhập được với cuộc sống nơi đây, chuyện này rõ ràng là không ổn. Vậy nên lần này xuống núi, nhà họ Tân vốn đã có kế hoạch ở lại dưới núi thêm một thời gian.
Lần này, giống cây mà họ mang ra gieo đều là những loại chưa từng xuất hiện ở thế giới này. Điền Đông Tú và Trịnh Thanh Phân vốn là những người cẩn trọng nên cũng không để Tân Dũng mang hết toàn bộ giống đi mà mỗi loại đều giữ lại một ít.
Làm vậy cũng là để phòng ngừa rủi ro. Dù sao thì mấy loại giống này của nhà họ Tân nếu bị hỏng hết thì thật sự là chẳng còn đường nào tìm lại được. Huống chi, tiết khí hiện tại vốn không phải là thời điểm thích hợp nhất để trồng ngô, ớt hay bí đỏ.
Thêm vào đó, dưới núi vừa mới trải qua lũ lụt, lỡ như những loại cây này vừa gieo xuống đất mà lại xảy ra trục trặc, hạt giống gieo xuống mà chẳng thu được gì thì đúng là phí công vô ích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)