Hai mươi bình rượu, cho dù tính mỗi bình chỉ đặt cọc năm trăm lượng, thì cũng là tròn một vạn lượng bạc. Nếu thực sự phải đưa số tiền này ra, thì mấy chục năm tích góp của Chu Ký trong tiền trang cũng sẽ bị vét sạch.
Tuy Lưu Tử Chân chắc chắn sẽ không để hắn chịu thiệt khoản này nhưng việc cả một khoản tiền tiết kiệm hàng chục năm bỗng chốc tiêu sạch vẫn khiến người ta không khỏi cảm thấy bất an.
Huống hồ, đây là loại rượu quý giá ngàn vàng, tuy Chu Ký không rõ Thiếu tướng quân có toan tính gì nhưng chỉ cần năm trăm lượng là mua được một bình rượu, hắn dám chắc trên đời này không còn vụ làm ăn nào hời hơn thế nữa.
Trước đó Chu Ký từng thấy qua rượu, mấy người Tân gia trên người chỉ mang theo một cái bọc, mà cái bọc ấy cũng xẹp lép, tuyệt đối không thể nhét được nhiều rượu đến vậy.
Sống đến chừng này tuổi, ngoài mấy năm gian khó trước đây đã lâu lắm rồi Chu Ký mới lại thấy thiếu hơi thở vì chuyện tiền bạc như hôm nay.
Trong lòng hắn không khỏi âm thầm oán trách:
‘Không biết Thiếu tướng quân nghĩ thế nào nữa, chuyện lớn như mua rượu mà không báo trước một tiếng, giờ ta hoàn toàn không chuẩn bị gì cả. Nếu làm lỡ chuyện mua rượu, chẳng phải là lỗi của ta sao? Thật oan uổng mà!’
Chu Ký nghĩ ngợi rồi đề nghị:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)