Kết hôn hai mươi năm, Cảnh An Hoằng đối xử với Triệu Hoa Lan đều không có lời chê bai gì, bà đối với chồng cũng là một vạn lần vừa lòng, ngược lại nói tiếp, nếu không phải trái tim của bà đều đặt ở trên người chồng, bà cũng sẽ không cần để ý cái nhìn của mẹ chồng về bà.
Triệu Hoa Lan trong lòng sợ hãi, ở cái thế giới xa lạ này, bà cái gì cũng đều không hiểu, nếu mẹ chồng muốn chồng bà li hôn với bà, bà nên sống như thế nào đây? Nếu con trai con gái bà sống xa mẹ ruột, trong lòng có bao nhiêu sợ hãi.
Vì bảo vệ gia đình mình, Triệu Hoa Lan không chút do dự bỏ xuống thể diện, mặc kệ là quỳ xuống hay là dập đầu, chỉ cần có thể bình ổn lửa giận của Sở Tú Nương, bà đều nguyện ý làm.
Triệu Hoa Lan nói lời nhận sai, cũng làm cho đám người Cảnh An Hoằng nhớ tới chuyện xảy ra trước khi uống rượu độc.
Vấn đề giữa mẹ cùng vợ mình, trong lòng Cảnh An Hoằng cũng có chút hiểu biết, hai người không có mâu thuẫn quá lớn, chính là có chút xem thường đối phương.
Người đời đều nói mẹ chồng con dâu chính là thiên địch, ngày xưa Cảnh An Hoằng cũng không đem chuyện này đặt ở trong lòng, ở trong cái nhìn của ông, từ trên xuống dưới ở Đại Chu triều không có mấy nhà mẹ chồng con dâu có quan hệ tốt, so sánh cùng nhà khác, vấn đề nhỏ của nhà mình căn bản không tính là gì, chẳng qua là mẹ chồng con dâu ít nói chuyện với nhau thôi, ngoại trừ trên mặt lạnh lùng một chút, mẹ của ông cũng chưa bao giờ làm chuyện gì khắt khe với con dâu.
Hôm qua rõ ràng là Lan Nương nói lỡ lời, tại thời điểm này, Cảnh An Hoằng tự nhiên là muốn đứng ra điều giải, ông một tay kéo lên vạt áo, quỳ xuống bên người Triệu Hoa Lan.
“Mẹ, hôm qua Lan Nương nhất thời xúc động, trong lòng bà ấy rất kính trọng mẹ, nhiều năm như vậy, Lan Nương làm người thế nào mẹ cũng biết, nếu bà ấy đã biết sai rồi, mẹ tha thứ cho bà ấy nhất thời lỡ lời đi.”
Nghe chồng bà nói như vậy, Triệu Hoa Lan quỳ gối một bên liên tục gật đầu.
Hai người Triệu Hoa Lan cùng Cảnh An Hoằng đều quỳ xuống, Cảnh Tình cùng Cảnh Lâm tự nhiên cũng không có đạo lý đứng nhìn, hai người quỳ xuống trong miệng cũng không ngừng cầu tình cho mẹ mình.
Người một nhà có thể tìm được đường sống trong chỗ chết, vốn là thời điểm vui vẻ, Cảnh Tình không muốn bà nội cùng mẹ mình bởi vì chuyện hôm qua mà sinh ra khoảng cách.
(*) Chuyện bát quái trong đời sống hiện đại là từ lóng chỉ những tin đồn, chuyện phiếm, hoặc thị phi chưa được kiểm chứng.
Sau khi hiểu rõ mọi chuyện Khâu Thành Cảnh có chút líu lưỡi, không phải chỉ nói sai một câu thôi sao? Cũng không phải chuyện lớn, ở thời hiện đại có rất nhiều con dâu mỗi ngày đều mắng mẹ chồng là lão bất tử (già mà không chịu chết), việc nhỏ thế này đã làm Triệu Hoa Lan vừa quỳ vừa dập đầu à?
***
Khâu Thành Cảnh thầm nghĩ ở trong lòng: Đều nói ở thời cổ đại, mẹ chồng có địa vị rất cao, hiện tại nhìn thấy đâu chỉ cao, thuận miệng nói một câu đều phải lo lắng mẹ chồng truy cứu, nơi nào là mẹ chồng đây chắc chắn là một vị tổ tông .
Sở Tú Nương là người già đã thành tinh vừa thấy vẻ mặt của ân nhân cứu mạng đang canh giữ ở cửa liền biết trong lòng Khâu Thành Cảnh đang suy nghĩ cái gì, trong lòng bà bị nghẹn, hơn nửa ngày cũng không biết mình nên nói cái gì để đánh vỡ quẫn cảnh trước mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

