Nhà mẹ của Triệu Hoa Lan cũng là quý tộc, hơn nữa lại là quý tộc có truyền thừa trăm năm, nhà họ Cảnh là loại nhà giàu mới nổi không thể so sánh.
Triệu Hoa Lan gả vào nhà họ Cảnh, coi như là gả thấp, lúc ấy cha của Triệu Hoa Lan coi trọng nhân phẩm cùng năng lực của Cảnh An Hoằng, đem đích nữ nhỏ nhất là Triệu Hoa Lan gả cho ông.
Nhà họ Cảnh vừa ít người lại đơn giản, Sở Tú Nương cùng chồng sinh ra bốn người con, bởi vì những năm chiến loạn đó, cuối cùng chỉ có Cảnh An Hoằng còn sống.
Triệu Hoa Lan vừa vào cửa là có thể ở trong sân sống cuộc sống của chính mình, không có chú em khó chơi, cô em chồng làm bà phiền lòng.
Mặc dù nhân khẩu của nhà họ Cảnh có chút điêu tàn, nhưng cũng không giống những gia đình nhà cao cửa rộng khác ở kinh thành, có chuyện phiền não về vợ cả cùng tiểu thiếp.
Danh hiệu cáo mệnh phu nhân ở bên ngoài dùng thì tốt, nhưng đặt ở nhà họ Cảnh lại không dùng tốt như vậy, cho dù phẩm cấp của Triệu Hoa Lan cao hơn mẹ chồng, ở nhà bà vẫn là người muốn khom lưng cúi đầu.
Nếu bà dám chậm trễ mẹ chồng nửa phần, chỉ một cái hiếu đạo đè xuống, bà cũng sẽ nhận lấy lời phê bình cùng xem thường của người trong thiên hạ.
Nhưng mà Triệu Hoa Lan để tay lên ngực tự hỏi, tự nhận chính mình gả vào nhà họ Cảnh hai mươi năm nay, trong lòng vẫn luôn kính trọng mẹ chồng Sở Tú Nương.
Hai mươi năm, cho dù gió lớn, trời mưa hay sinh bệnh, Triệu Hoa Lan đều kiên trì giờ Mẹo đi vào trong phòng thỉnh an mẹ chồng, giờ Hợi đi vào trong phòng hầu hạ mẹ chồng đi ngủ, chưa từng để sót một ngày, bình thường cũng tăng cường chi tiêu của mẹ chồng.
Ở Cảnh phủ, nếu bàn về ăn, mặc, ở, đi lại, Sở Tú Nương tuyệt đối là xếp hạng nhất, ngay cả Cảnh An Hoằng là chủ gia đình, đều xếp hạng ở phía sau mẹ chồng, sau đó theo thứ tự là Cảnh Lâm, Cảnh Tình, cuối cùng mới đến người làm chủ mẫu nhà họ Cảnh là bà.
Nhưng cho dù như thế, Triệu Hoa Lan cũng không thể sưởi ấm trái tim sắt đá của Sở Tú Nương, mẹ chồng luôn keo kiệt nụ cười với bà, cũng chưa bao giờ nói qua lời ấm lòng nào với bà.
***
Mặc dù Sở Tú Nương chưa từng khắt khe bà, nhưng cũng làm mặt lạnh cho bà nhìn hai mươi năm.
Những mặt lạnh đó cũng bị Triệu Hoa Lan nhất nhất ghi tạc trong lòng, dưới tình huống ngày hôm qua, bà cho rằng chính mình không sống nổi, đầu óc mới có thể nóng lên nói ra kiếp sau không muốn làm con dâu của Sở Tú Nương.
Lúc ấy chuyện buồn bực trong lòng được giải thoát, trong lòng Triệu Hoa Lan ngoại trừ được thống khoái ở bên ngoài, nhưng thật ra có nhiều cảm xúc hối hận hơn.
Nghẹn khuất sống hai mươi năm, giờ phút cuối cùng nói một hai câu thống khoái cũng không phải chuyện gì muốn tánh mạng đúng không?
Lúc rượu độc vừa vào miệng, cố tình hay xui xẻo không có chết.
Sau khi ngủ dậy, bà đã ở một cái thế giới xa lạ, lúc biết chính mình cùng người nhà đều không có việc gì, trong lòng Triệu Hoa Lan tự nhiên là vui mừng.
Nhưng sự vui mừng của Triệu Hoa Lan chỉ duy trì được vài giây ngắn ngủn, nghĩ đến chuyện cũ càng nghĩ càng sợ.
Đoạn đường bà đi lại đây, Triệu Hoa Lan vẫn luôn suy nghĩ, theo như tính tình ngày thường của Sở Tú Nương đối xử với bà, hiện giờ bắt lấy được sai lầm này của bà, chỉ sợ là muốn nhân cơ hội làm khó dễ.
Trước khi tiến vào phòng bệnh, lòng của Triệu Hoa Lan đều treo lơ lửng. Bà phạm vào tội lớn bất kính, khẳng định trong lòng Sở Tú Nương sẽ rất tức giận, chỉ mong mẹ chồng đánh chửi bà một trận sẽ tha thứ cho bà, ngàn vạn lần đừng kêu chồng bà li hôn bà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
