Sớm hay muộn gì cũng phải chết.
Trương Tuyết Lệ đầy vẻ ngơ ngác, chẳng lẽ họ từng là đồng hương sao?
Không thể nào, người nhà họ Thẩm vốn là dân gốc Kinh Đô mà.
[Thẩm Thiên Nặc đúng là chẳng làm chuyện tử tế bao giờ!]
Thẩm Chiêu Chiêu yêu thương vuốt ve đứa trẻ bên cạnh, cảm thấy hôm nay mình như tỏa ra ánh hào quang đầy ấm áp của tình mẫu tử.
Lý Tử Dương ngước nhìn cô, ánh mắt cố tỏ ra dịu dàng thâm tình, nhưng đổi lại là cái “vỗ yêu” từ cô:
“Bé bánh trôi chắc lạnh rồi nhỉ, nhìn chị kiểu gì thế hả!”
Khăn quàng cổ, mũ len, tất cả được trang bị đầy đủ, dù hệ thống sưởi trong nhà vẫn chưa tắt, khiến Lý Tử Dương nóng đến mồ hôi ướt đẫm trán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)