Ha ha ha, được thôi, dũng khí đáng khen.
Cố lên, anh Dịch của em sẽ tinh thần cổ vũ cho em.
“Không ổn đâu nhé, nếu không nhớ ra, chị sẽ đưa em đến đồn cảnh sát. Nếu không, chị sẽ thành kẻ buôn người mất.” Công dân gương mẫu Thẩm Chiêu Chiêu kiên quyết từ chối đề nghị đầy cám dỗ này.
Không thể phủ nhận, khuôn mặt của bé bánh trôi thật sự rất thích hợp để véo, y như một viên bánh trôi, mềm mịn, dẻo dính.
Không bao lâu sau, mẹ của bé bánh trôi tay xách nách mang đống túi đồ lớn, hấp tấp chạy đến. Bé bánh trôi cúi đầu, rụt rè nhìn Thẩm Chiêu Chiêu.
Mẹ của bé nhìn thấy tình hình, phất tay một cái:
“Con trai nhà tôi thích cô, cô có thể giúp tôi trông nó một lúc được không? Trong thẻ này có 100.000, tôi tặng cô!”
Thẩm Chiêu Chiêu bị tiền làm cho mờ mắt:
“Được chứ, không vấn đề gì.”
[Ai mà từ chối được tiền chứ, từ giờ bé bánh trôi là em trai của tôi.]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)