Mặc Dĩ Thâm quay đầu, bóng lưng tựa vào tường, rõ ràng toát lên ý từ chối:
“Không biết bao giờ tôi mới có thể ra ngoài?”
“Không cần.”
Hôm đó, khi lao vào biển lửa, anh chưa đi được bao xa thì thấy một người chủ quán. Người này vừa nói tiếng Anh vừa chửi gì đó qua điện thoại.
Thấy anh bước vào, gã không nói không rằng, tiện tay tát anh một phát khiến anh ngất lịm, không kịp phản ứng gì.
Khi tỉnh lại, anh thấy một người đàn ông tự xưng là An Đức ngồi bên giường, ánh mắt soi mói như kẻ biến thái, nhìn anh đầy kinh ngạc.
Ánh mắt gã như nhìn một con chuột bạch trong phòng thí nghiệm, khiến người khác lạnh sống lưng.
Thấy anh tỉnh, gã rút ra một con dao nhỏ, cười nhạt nói:
“Mặc Dĩ Thâm, tôi muốn thử xem có thể giết chết anh hay không.”
Đây là loại người quái dị gì vậy? Mặc Dĩ Thâm hoàn toàn không hiểu chuyện gì, theo phản xạ buột miệng hỏi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
