Thẩm Chiêu Chiêu chẳng bao giờ từ chối được Lâm Thanh, cô biết họ làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho mình.
Những người khác trong phòng bệnh đều đã đi theo ra ngoài. Trước khi rời đi, Thẩm Dịch Diễn đặc biệt dặn dò người trông chừng không được cho bất kỳ ai bước vào phòng bệnh.
Khi bác sĩ chủ trị đến, ông cũng bị chặn ở ngoài cửa, lo lắng nhìn vào bên trong.
“Không được vào, thì làm sao tôi khám được chứ? Chẳng lẽ phát huy sở trường tổ tiên, đứng đây chẩn bệnh từ xa sao?”
"Ninh Nhạc, em giúp chị được không?”
Thẩm Chiêu Chiêu nắm lấy tay Thẩm Ninh Nhạc, đôi mắt đỏ hoe, khóe mắt còn có vết cắt từ mảnh kính vỡ.
“Không được đâu. Bác sĩ nói chị bị thương rất nặng, ngã từ tầng hai xuống, chân còn bị nứt xương. Chị không được chạy lung tung.”
Thẩm Ninh Nhạc nghiêm nghị, vừa nói vừa đưa cho Thẩm Chiêu Chiêu một quả chuối đã bóc sẵn.
“Nếu chị không đi, lỡ anh ấy không nhận ra chị thì sao?”
“Ý chị là Mặc Dĩ Thâm sẽ mất trí nhớ sao?”
Thẩm Ninh Nhạc đưa quả chuối cho Thẩm Chiêu Chiêu, vẻ mặt ngờ vực:
“Làm gì có chuyện cẩu huyết như thế.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)