Xuống xe ngựa, Giang Quyện và Tiết Phóng Ly được mời vào hành cung.
Cung điện vô cùng yên tĩnh, Hoằng Hưng Đế nằm trên giường, so với lần cuối Giang Quyện gặp ông thì bây giờ ông đã gầy đi rất nhiều, cả người hiện ra tử khí âm u.
Uông tổng quản lau nước mắt ghé vào tai Hoằng Hưng Đế nói gì đó, Hoằng Hưng Đế giật giật ngón tay, môi khẽ nhúc nhích, nửa ngày mới nói được hai chữ: "Phóng Ly..."
Tiết Phóng Ly chậm rãi lên tiếng: "Phụ hoàng."
Vẻ mặt hắn lạnh nhạt không hề có cảm giác thân cận.
Hoằng Hưng Đế nhìn hắn một lúc lâu, trong đôi mắt vẩn đục lấp lánh ánh nước, cuối cùng cũng chỉ nhắm mắt lại: "Đến gần một chút, để trẫm cẩn thận nhìn con."
"Không có gì đẹp cả." Tiết Phóng Ly mỉm cười: "Phụ hoàng đã nhìn rất nhiều năm rồi."
Hoằng Hưng Đế không cho là hắn ngang bướng, chỉ nhìn hắn, lúc lâu mới khó khăn nói: "Trẫm có lỗi với con, cũng có lỗi với Tình Mi."
Đặt hắn chung một chỗ với Tưởng Tình Mi, Tiết Phóng Ly chỉ cảm thấy phiền chán, hắn nở nụ cười chế giễu nhưng không nói gì. Giang Quyện nhạy bén nhận ra tâm trạng hắn không tốt, quay đầu nhìn sau đó nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay của hắn.
Một giây sau Tiết Phóng Ly đổi khách thành chủ nắm chặt lấy tay Giang Quyện, còn xoa xoa mấy đầu ngón tay của y.
Trên giường bệnh, Hoằng Hưng Đế lại bắt đầu ho khan, ông yếu ớt nói: "Nhanh, đem đan dược tới cho trẫm."
Uông tổng quản cố gắng khuyên bảo: "Bệ hạ, đừng dùng đan dược, ngài nên uống thuốc."
Hoằng Hưng Đế lại không nghe, thậm chí giận tím mặt: "Đan dược của trẫm! Đưa đan dược cho trẫm!"
Uông tổng quản thấy vậy thì thở dài, đành phải đi lấy.
Đan dược...
"Biết rồi, chút nữa khuyên."
Giang Quyện còn chưa nói hết thì Tiết Phóng Ly đã lười biếng đồng ý, Giang Quyện tin hắn, đôi mắt từ từ cong lên, cười rất vui vẻ: "Dạ."
Môi đỏ của Tiết Phóng Ly cũng khẽ giương lên, dường như đang cười nhưng trong mắt vẫn toàn là lạnh lẽo.
Khuyên ông ta?
Làm sao có thể?
Trơ mắt nhìn Hoằng Hưng Đế từ từ già yếu, thân thể bị độc tố ăn mòn là chuyện mà hắn cảm thấy thú vị nhất.
Đây là điều mà phụ hoàng của hắn xứng đáng nhận lấy.
Đây không phải điều mà ngày xưa phụ hoàng của hắn từng làm với hắn sao?
(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473 và Fb: Yên Mộc Các)
Giang Quyện ở trong điện một chút thì không chịu nổi. Cửa sổ trong này đóng chặt, không khí không lưu thông, Giang Quyện cảm thấy không thoải mái, y nói với Tiết Phóng Ly: "Vương gia, ta muốn ra ngoài một chút, trong này ngộp quá."
Tiết Phóng Ly nhìn y một cái, cũng không có ép y phải ở lại, dù sao thì thân thể Giang Quyện yếu ớt, hắn nói: "Ừm."
Tạm biệt hắn xong, Giang Quyện đi ra ngoài.
So với hoàng cung thì hành cung vẫn không có gì đáng để nhắc tới, khá là trống trải, Giang Quyện nhìn trái nhìn phải, một thị nữ đứng hầu bên cạnh thấy vậy nhẹ giọng nói: "Thái tử phi, ngài nóng sao? Hành cung có một đình nghỉ mát cạnh thác nước, ba mặt đều là nước, mùa này rất mát mẻ."
Giang Quyện đang nóng lắm, vừa nghe vậy lập tức hứng thú: "Có thể dẫn ta tới đó không?"
Thị nữ đáp: "Mời Thái tử phi đi bên này."
Giang Quyện đi theo nàng ta, tiếng nước chảy ngày càng gần, một cái đình nghỉ mát hiện ra trước mắt, dưới thác nước là một bánh xe nước to, nước chảy từ trên xuống.
"Nước này là nước suối trên núi, rất ngọt."
Thị nữ nói, vươn tay xốc mành che lên, Giang Quyện còn chưa đi được mấy bước theo nàng đã suýt đạp trúng một người, y vội vàng nói: "Xin lỗi."
Đối phương vốn đang chán chường nhắm mắt, nhưng mà dáng nằm thì giống như đang co quắp trên mặt đất, suýt bị đạp trúng cũng không nhúc nhích, nhưng khi nghe thấy giọng Giang Quyện thì lập tức ngồi dậy: "Quyện ca? Quyện ca, ngươi đến rồi?"
Thì ra là Tiết Từ Quân.
Trên xe ngựa mới nhắc đến hắn xong.
Giang Quyện gật gật đầu: "Ta đi với Vương gia."
Tiết Từ Quân ngồi xếp bằng xích qua một bên, vỗ vỗ chỗ bên cạnh: "Quyện ca, ngồi."
Tiết Từ Quân lau ghế sạch sẽ, Giang Quyện ngồi xuống, Tiết Từ Quân nhìn y rồi bắt đầu than thở.
Giang Quyện hỏi hắn: "Ngươi sao thế?"
Tiết Từ Quân lầu bầu: "... Còn không phải là phụ hoàng của ta..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

