Vào hạ, không khí càng ngày càng nóng bức.
Bạch Tuyết Triều vuốt ve tóc Giang Quyện, lo lắng: "Sao còn chưa khỏi hẳn?"
Giang Quyện tiện tay cột túi lại, không để ý lắm nói: "Nhanh khỏi thôi ạ."
Trận bệnh này của Giang Quyện khiến Bạch Tuyết Triều rất tự trách, dù sao thì Giang Quyện đi đến tàng thư các với ông lão nên mới bệnh đến bây giờ, thật là lo lắng.
Nghĩ tới đây, Bạch Tuyết Triều áy náy nói: "Là ông ngoại không chăm sóc tốt cho con."
Giang Quyện vội vàng lắc đầu: "Con không trách ông ngoại đâu mà. Tại con có ghế tựa nhưng không nằm mà nằm sấp trên bàn ngủ, tại con không chịu chú ý sức khỏe của mình. Còn nữa... ông ngoại, mấy ngày nay Thái tử không có kéo con theo xem tấu chương với huynh ấy, con còn ước mình bệnh nhiều thêm mấy ngày nữa."
Bạch Tuyết Triều nghe vậy thổi râu trừng mắt: "Hắn xem tấu chương thì xem đi kéo theo cháu ngoan của ta làm gì? Hắn mệt thì kệ hắn, lỡ như làm cháu ngoan của ta mệt thì sao?"
Giang Quyện đồng ý: "Đúng đó, con không muốn xem tấu chương với huynh ấy, còn không bằng ngủ thêm một chút."
Lan Đình: "..."
Nàng nghe xong dở khóc dở cười nói: "Nhưng mà công tử, điện hạ đưa người theo cũng không thật sự bắt người xem tấu chương mà, mệt mỏi chỗ nào đâu?"
Giang Quyện hỏi nàng: "Ta rời giường không mệt mỏi sao?"
Bạch Tuyết Triều cũng nói: "Sao mà không mệt? Cháu ngoan bị bệnh như vậy rồi làm sao có sức xem tấu chương với hắn?"
Hai ông cháu như có chung kẻ địch, Lan Đình đành sửa lời: "Dạ mệt, điện hạ hơi quá đáng, công việc quan trọng như xem tấu chương lại bắt công tử xem cùng cả ngày, thật sự là mệt chết công tử rồi."
Giang Quyện trịnh trọng gật đầu: "Đúng rồi đó."
Bạch Tuyết Triều hôm nay đến đây, một là thăm Giang Quyện, hai là đi ra ngoài một chuyến, ông lão thấy sức khỏe Giang Quyện đã ổn định thì yên lòng, nói với y: "Cháu ngoan, hôm nay ông ngoại ra ngoài một chuyến, thăm người quen cũ của ta."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


