Nửa đêm, xe ngựa đi tới hoàng cung.
Giang Quyện chưa từng nhìn thấy kinh thành lúc hừng đông, y tò mò vén mành xe, xung quanh tối đen, chỉ có Cấm vệ quân đi tuần tra, bước chân chỉnh tề.
Nhìn một chút, tâm tư Giang Quyện lại bay xa.
Theo cốt truyện, sau lần Hoằng Hưng Đế ngất xỉu này, bệnh hoài không dứt, người trong hậu cung héo tàn, cho nên Hoằng Hưng Đế chỉ có thể dặn dò tướng quân, để Đại hoàng tử thay mặt xử lý triều chính.
Đại hoàng tử lại giao du thân cận với An Bình Hầu, dưới tay Đại hoàng tử thì An Bình Hầu rất được trọng dung, sau đó tai họa ập đến, Đại hoàng tử cử An Bình Hầu xuôi nam, đây cũng là sự kiện khiến danh tiếng của An Bình Hầu vang vọng trong dân gian.
Nhưng mà Đại hoàng tử, hình như y và Vương gia cũng đắc tội luôn rồi.
An Bình Hầu, y và Vương gia mới đắc tội một lần.
Giang Quyện thì thào nói: "Vương gia, đất phong của huynh ở đâu? Sao chưa từng nghe huynh nhắc đến? Hay là... ngày mai chúng ta đến đất phong của huynh nha? Không, ngày mai chậm quá, thăm bệ hạ xong chúng ta suốt đêm rời kinh, được không?"
Giang Quyện: "... Chúng ta đắc tội với nhiều người, không nhanh đi trốn sao?"
Tiết Phóng Ly cúi đầu nhẹ nhàng nhéo mặt Giang Quyện, lười biếng nói: "Chuyện nên lo em không lo, chuyện không nên lo thì suốt ngày em cứ canh cánh trong lòng. Đừng nói là phụ hoàng bị bệnh, cho dù trời có sập xuống cũng có bản vương chống đỡ cho em, sợ cái gì?"
Mặt của Giang Quyện nhăn lại, y nhìn Tiết Phóng Ly, cũng không được an ủi, trong lòng vẫn rất sầu.
Vương gia không chịu đi, làm sao bây giờ?
Hay là... một mình y chuồn thôi?
Haizzzzz, không được.
Y nghĩ đến một cách, khuyên Vương gia đi cùng mình.
(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473 và Fb: Yên Mộc Các)
Mang theo tâm trạng nặng nề, Giang Quyện rơi vào trầm tư, không phát hiện Tiết Phóng Ly vẫn luôn nhìn mình.
Đắc tội rất nhiều người, nhanh đi trốn.
Trốn cái gì mà trốn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



