Giang Quyện: "..."
Sao lại như vậy.
Che che giấu giấu nửa ngày, cuối cùng vẫn không tránh được, Giang Quyện cảm thấy cả người không khỏe, y sống không còn gì luyến tiếc mà nói: "Ta đã nói là không có gì rồi, là huynh không tin ta."
Giang Quyện không khỏe, Tưởng Khinh Lương càng không khỏe hơn.
Dù như thế nào thì Giang Quyện cũng sẽ không bị dạy dỗ, Vương gia sủng ái y như thế, mà Tưởng Khinh Lương thì không có đãi ngộ này, hắn biết mình chắc chắn sẽ gặp xui xẻo, bây giờ chỉ muốn bỏ của chạy lấy người.
"Vương... Vương gia, cha phạt đệ chạy 30 vòng vẫn chưa chạy xong, đệ đi... chạy tiếp?"
Tưởng Khinh Lương kiên trì nói xong muốn bỏ chạy, đương nhiên Tiết Phóng Ly sẽ không dễ dàng tha cho hắn như vậy: "Chờ chút."
Hắn nâng mắt nhìn: "Không nhìn thêm vài lần sao?"
Lâu như vậy không chớp mắt, ai mà chịu được?
Đây là trừng phạt hắn cả một buổi tối chứ còn gì nữa?
Tưởng Khinh Lương giật giật môi: "Vương gia, huynh có cảm thấy một nén nhang... có chút lâu không?"
"Lâu sao?"
Tiết Phóng Ly lạnh nhạt nói: "Ngại thời gian lâu, cũng không sao."
Hắn dễ nói chuyện như vậy, Tưởng Khinh Lương sững sờ, trong lòng không những không trút được gánh nặng mà trái lại còn cảm thấy bất an, đúng như dự đoán, sau một lát, Tiết Phóng Ly nói với nha hoàn: "Đem cuốn sách này đưa cho Tưởng tướng quân đi, từ đâu mà có cứ thành thật khai báo."
Tưởng Khinh Lương: "???"
Tưởng Khinh Lương lập tức đổi giọng: "Vương gia, không lâu, một nén nhang không lâu, hoàn toàn có thể, không cần kinh động tới cha của đệ đâu!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

