... Phu quân.
Lực tay Giang Quyện không khống chế được mà vỗ lên bông hoa, cành hoa mẫu đơn đung đưa trong đêm, cành lá vang lên chút xào xạc.
Trái tim y cũng như bị vỗ một cái.
Gọi phu quân gì chứ, có gì hay đâu mà gọi.
Thật kỳ lạ, y sẽ không gọi đâu.
Nhưng mà... Giang Quyện giả vờ bình tĩnh nói: "Hả? Gọi cái gì vậy?"
Tiết Phóng Ly nhìn y một cái, lười biếng nói: "Phu nhân."
Giang Quyện lập tức đáp lại: "Ta đâ... hả?"
Giang Quyện: "???"
Y mở to mắt, vốn định dụ dỗ Vương gia kết quả bắt gà không được còn mất nắm gạo, bị Vương gia gài bẫy nữa rồi, Giang Quyện há hốc mồm, ngốc nghếch nhìn hắn.
Tiết Phóng Ly khẽ nhếch môi, lại nở nụ cười.
Tim đập quá lớn, cũng quá ồn ào, Giang Quyện cảm thấy thật là phiền quá đi, cũng rất ảo não, vì vậy y giơ tay lên thẹn quá thành giận ném cánh hoa mẫu đơn lên mặt Tiết Phóng Ly.
"... Huynh phiền quá đi."
Nói xong, Giang Quyện quay đầu bỏ đi.
Lông mày Tiết Phóng Ly khẽ nhướn, bị ném cánh hoa lên mặt cũng không giận, chỉ giơ tay khoan thai phất đi, vẻ mặt hắn vô cùng sung sướng, cười rất dịu dàng.
"Vậy à" Tiết Phóng Ly gật đầu: "Em muốn biết thì nói với em cũng không sao. Nhưng em chỉ tùy tiện hỏi thôi hình như cũng không muốn biết lắm, vậy thì thôi."
Giang Quyện: "..."
Y muốn biết mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)