Giang Quyện suy nghĩ rất lâu.
Vương gia cũng có cuộc sống riêng tư.
Cho dù Vương gia muốn giao thiệp với thụ chính hay kết nghĩa huynh đệ với An Bình Hầu cũng không có vấn đề gì, đây là xã giao bình thường của Vương gia.
Y không cần canh cánh trong lòng, y cần phải rộng lượng một chút.
Y là một con cá mặn lương thiện, chưa bao giờ thù dai, cũng không phải trẻ con, không như hai đứa nhóc Tưởng Khinh Lương và Lục hoàng tử, cũng không cần tranh cái danh đệ nhất thiên hạ.
Giang Quyện miễn cưỡng tự nói với mình, thấy bàn tay khớp xương rõ ràng đẹp đẽ bưng chén rượu hướng về phía y, giọng nói người đàn ông lả lướt.
"Rượu hoa quế, nếm thử một ngụm?"
Giang Quyện lắc đầu một cái: "Ta không uống."
Tiết Phóng Ly: "Ngọt, em thích."
Thực ra thì Giang Quyện không muốn ăn gì cả, thậm chí cả cua cũng không thấy thơm ngon nữa rồi.
Lông mi y khẽ rũ xuống, yên tĩnh lạ thường, Tiết Phóng Ly vẫn nhìn Giang Quyện, đương nhiên cũng phát hiện ra nhưng hắn không nói gì, càng không vạch trần lời nói dối sứt mẻ của Giang Quyện, chỉ như bình thường nói: "Ừm, em không thích, là bản vương thích. Nếm thử một ngụm đi."
Dứt lời Tiết Phóng Ly liền giơ tay lên.
Giang Quyện ngồi trong lòng hắn, Tiết Phóng Ly một tay nắm eo y, một tay khác vòng qua đút rượu hoa quế cho y.
Vị ngọt và hương thơm của hoa quế nhẹ nhàng, Giang Quyện do dự một chút vẫn lắc đầu, mà Tiết Phóng Ly chú ý tới sự do dự của y cho nên vẫn không thu tay về, còn nắm cằm Giang Quyện muốn đút y uống rượu: "Hương vị không khác lắm với Lộ Bạch."
Cho dù là Lộ Bạch bây giờ Giang Quyện cũng không uống, ly rượu được đưa tới, Giang Quyện lại đẩy tay Tiết Phóng Ly, nhưng mà y sơ sẩy một cái lại vung tay lên mặt hắn, "bẹp" một tiếng như cho Tiết Phóng Ly một bạt tai vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)