Giang Quyện chớp chớp mắt.
Tín vật...
Vừa nãy An Bình Hầu nhắc đến y không nhớ ra được, bây giờ Vương gia cũng nói tới tín vật này.
Là cái gì nhỉ?
Hôn ước được giải trừ không quan trọng, chủ yếu là cái ngọc bội kia quá đẹp, Giang Quyện không đành lòng nhìn nó bị vỡ nên cất đi.
Giang Quyện nói rõ sự thật: "Chẳng qua là ta cảm thấy cái ngọc bội kia đẹp, lúc đó suýt chút nữa là bị ném vỡ, ta thấy tiếc nên mới giữ lại."
Từ khi y xuyên thư tới nay, hành trình thật sự quá vẹn toàn, mới vừa nhận lại ngọc bội thì bị đưa tới Ly Vương phủ, Giang Quyện đem ngọc bội giao cho Lan Đình, để nàng cất, không bao lâu Giang Quyện lại đến biệt trang, ngọc bội cứ như vậy hoàn toàn bị lãng quên.
Tiết Phóng Ly nghe vậy, không nói gì nhưng thần sắc đã hòa hoãn không ít.
Giang Quyện suy nghĩ một chút, cái ngọc bội kia tượng trưng cho hôn ước của y và An Bình Hầu, còn ở trong tay y thật sự là không được tốt lắm, Giang Quyện hỏi Tiết Phóng Ly: "Vương gia, khi nào trở về vương phủ, ta lấy nó ra, huynh bảo người đem đi bán giúp ta được không?"
Tiết Phóng Ly: "..."
Đuôi mày hắn hơi động, chậm rãi mở miệng: "Không đến mức đó."
"Sao lại không đến mức đó?"
Giang Quyện biết nhìn hàng, cái ngọc bội kia tuy nhỏ nhưng ở thời đại của y, ra giá bảy con số cũng không thành vấn đề, Giang Quyện mắt cười cong cong nói: "Vương gia, ta bán ngọc bội của Hầu gia nuôi huynh nha."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)