An Bình Hầu: "?"
Gã nhìn Giang Quyện chằm chằm, nhất thời không biết nên nói gì mới tốt.
Thân thể Vương gia không tốt, ngươi còn lớn tiếng với huynh ấy.
Vương gia là giấy, lớn tiếng có thể khiến hắn tan biến hay sao?
An Bình Hầu: "???"
Gã càng nghĩ càng quỷ dị, thần sắc cũng càng ngày càng phức tạp, không nhịn được nói: "Ngươi có biết-------"
"Bản vương không sao."
Giang Quyện che chở hắn như vậy, An Bình Hầu cảm thấy kinh ngạc, Tiết Phóng Ly cũng bất ngờ.
Được người che phía trước, đối với hắn mà nói là một trải nghiệm khá mới mẻ, Tiết Phóng Ly cũng không chán ghét, thậm chí còn nhếch môi lên, chậm rãi nói: "Để cho gã lớn tiếng đi, bản vương không thèm để ý."
"Tính tình Vương gia quá tốt rồi."
Sau khi biết được thân thế của Vương gia, trong mắt Giang Quyện, Vương gia là một tiểu đáng thương ốm yếu bất lực không còn sống lâu nữa, bây giờ nghe hắn nói mình không thèm để ý, Giang Quyện cảm thấy cả lòng tràn đầy thương cảm, ánh mắt nhìn về phía An Bình Hầu mang theo khiển trách.
An Bình Hầu biết bản tính của Ly vương, hơn nữa gã và đám bạn vừa mới cười cợt Giang Quyện, mặc dù không biết Ly vương báo quan chuyện gì, nhưng gã vẫn nhận định người hành hung chính là Ly vương.
Giang Quyện không cho là như vậy. Y không muốn dây dưa với An Bình Hầu, nhưng càng không muốn Vương gia bị hắt nước bẩn, y nghiêm túc nói: "Vương gia chỉ có lòng tốt báo quan."
An Bình Hầu: "..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
