Ngu Tri Dao ở sân lúa ngủ một đêm, ngủ không được ngon lắm, sau khi ngáp liên tục mấy cái, chuẩn bị trở về tiếp tục ngủ bù.
Ánh nắng sáng sớm ấm áp rơi xuống, nàng và cục tuyết nhỏ cùng nhau đi đến bên giếng rửa mặt. Ngu Tri Dao lại kín đáo đưa cho nhóc một linh quả ngọt ngào, cho đứa bé ôm ăn.
Lạc Vân Dã yên lặng bị nàng ôm, chớp chớp cặp mắt xinh đẹp, lông mi thật dài vỗ xuống giống như cánh bướm, ngoan ngoãn nói cảm ơn Nhị Nựu tỷ tỷ.
Giọng non nết vừa mềm vừa đáng yêu, trên đường Ngu Tri Dao ôm nhóc về, không nhịn được nhẹ bóp hai má non mềm của nhóc.
Cục tuyết nhỏ dùng bàn tay như ngó sen ôm trái cây, trợn to mắt mặc cho nàng bóp.
Thẩm nhiều chuyện tối hôm qua được nương của Nhị Nựu nhờ vả, sáng sớm đã nhiệt tình đồng hành với nàng. Ngu Tri Dao liếc nhìn khuôn mặt quen thuộc kia, lại bắt đầu suy nghĩ vì sao thôn Thanh Sơn lại đổi tên thành thôn Đồ Long.
Ở chỗ này có liên quan đến long, chỉ có thể là Ma Long Diễm kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)