Ngày cuối tháng sáu, nhà nhà đều ở đây cắt lúa.
Hôm đó cha Nhị Nựu cắt lúa trong ruộng mới bị thương, nương của Nhị Nựu vì không muốn dẫn tới sự nghi ngờ của người trong thôn, liền kêu ông ấy cứ dưỡng thương ở nhà.
Mấy ngày này, đều là nương của Nhị Nựu đi canh sân lúa, Ngu Tri Dao thấy bà ấy đi đi về về bôn ba khổ cực, chiều nay liền chủ động đề nghị trông giữ sân lúa.
Nữ nhi lớn lên hiểu chuyện, lại là lần đầu tiên tỉnh táo một mình đi ra ngoài, khóe mắt nương của Nhị Nựu thấm ra nước mắt, sau khi dặn dò nhiều lần mới khóa cửa, đưa nàng qua đó.
Một mình Ngu Tri Dao phải trông sân lúa tối đen như mực, thân là bằng hữu tốt của nàng sao Lạc Vân Dã có thể không đi cùng nàng chứ?
Vì vậy Lạc Vân Dã thương lượng với Lạc Lăng xong, liền vui vẻ được Ngu Tri Dao ôm đến sân lúa.
Sắc trời dần dần tối lại, trên đường chân trời chỉ có một chút ánh chiều tà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)