Lạc Lăng dùng ngón tay bóp khuôn mặt nhỏ bé non mềm của nhóc một cái, cười nói: "Vậy hôm nay là ngày Tiểu Vân nhà chúng ta vui vẻ, phải chúc mừng thật tốt. Tối nay nương làm canh trứng gà cho Tiểu Vân ăn có được hay không?"
Lạc Vân Dã dùng sức gật đầu vâng một tiếng, sau đó nhóc cắn cái muỗng, có chút nghi ngờ lại có chút không hiểu hỏi: "Nương, ta thường xuyên bị thương, có phải là bởi vì ta thật sự là quỷ xui xẻo mà bọn họ nói không?"
"Sao có thể chứ? Tiểu Vân của chúng ta là một đứa trẻ rất may mắn." Lạc Lăng ôm nhóc, nhỏ nhẹ nói: "Mọi người ở Vân giới đều là 5 tuổi mới học tu tiên, Tiểu Vân của chúng ta năm nay còn chưa đủ hai tuổi, đã có thể vẽ phù trừ tà rồi. Đứa trẻ trời sinh thông minh luôn sẽ gặp nhiều khó khăn."
Lạc Vân Dã có chút nghe không hiểu vì sao mình may mắn, nhóc xoay con ngươi đen như quả nho kia, lại múc một muỗng dưa hấu bỏ vào trong miệng mình.
Lạc Lăng bật cười, nói ra một lời giải thích nhóc có thể nghe hiểu: "Lúc một đứa trẻ sắp sinh ra đời sẽ trải qua một trận đại nạn sinh tử. Một khắc sinh ra kia, có sống sót, có chết đươc gọi là chết yểu. Tiểu Vân của chúng ta rất may mắn vượt qua khó khăn này, là nằm trong bộ phận đứa trẻ được sống sót kia."
Lạc Vân Dã cảm thấy nương nói rất có lí, gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
