Ngu Tri Dao lại bị đứa trẻ ngọt ngào ngốc nghếch này làm cho tim mềm nhũn, nàng giơ tay lên xoa xoa mái tóc mềm mại của nhóc: "Mặc dù phù trừ tà có thể bảo vệ bình an, nhưng bị thương vẫn phải bôi thuốc cầm máu. Dùng cả phù triện và bôi thuốc, như vậy sẽ khỏi nhanh hơn."
Lạc Vân Dã cảm thấy nàng nói có lý, vì vậy gật đầu.
Ngu Tri Dao cắt trái dưa hấu tròn thành hai nửa, dưa hấu rất đỏ, còn lộ ra một cổ khí lạnh khi ngâm vào nước giếng.
Ngu Tri Dao có chút thèm ăn, chỉ là vẫn quyết định đưa tiểu nam hài về nhà trước. Nàng lại cắt hai miếng dưa hấu, bỏ vào trong giỏ, dùng vải bông màu đen sạch sẽ đắp lại. Một tay nhấc giỏ, một tay ôm lấy tiểu nam hài đi ra ngoài.
Vốn dĩ Lạc Vân Dã không muốn nàng ôm, nhưng công lực uy vũ của cây chổi mà Ngu Tri Dao cầm kia không chỉ đánh đám trẻ con đầu gấu kêu cha gọi mẹ, mà cũng làm cho Lạc Vân Dã kinh sợ không dám lộn xộn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

