Khi cánh cửa khép lại, căn phòng mới khôi phục vẻ tĩnh mịch vốn có. Trần ma ma tiến lên nhẹ nhàng vuốt lưng cho lão phu nhân, khuyên nhủ: “Đại gia và Đại phu nhân cũng chỉ vì nóng lòng quá thôi, lão phu nhân đừng giận mà hại đến sức khỏe.”
Vương lão phu nhân lắc đầu, gương mặt già nua lộ rõ vẻ thất vọng: “Vương gia ta trụ vững qua hai đời, sóng gió nào cũng đều vượt qua, vậy mà nay vận số e là đã tận thật rồi.”
Đúng là văn không thành, võ chẳng thạo.
Nhưng bảo con trai bà đần độn thì cũng chẳng phải, bởi vào những lúc then chốt, ông ta lại rất giỏi dùng mấy mưu hèn kế mọn để trục lợi, cái thói khôn lỏi ấy đúng là không ai bằng. Nếu năm xưa ông ta có chút dũng khí cầm lên cây thương, dám xông pha trận mạc, thì người phải bỏ mạng nơi sa trường đã chẳng phải là lão Nhị.
“Ngày mai ngươi hãy tới chỗ Vân Nương đánh tiếng trước, bảo sáng sớm ngày mốt con bé hãy dời đến thôn trang ở ngoại thành mà lánh mặt. Còn về việc bao giờ mới được trở về, cứ bảo với nó là ta chưa định rõ.”
Trần ma ma sửng sốt: “Lão phu nhân... người định...”
Vương lão phu nhân khẽ nhắm nghiền mắt, không đáp lời.
Trần ma ma lấy hết can đảm nói một câu công tâm: “Cứ theo tính khí của Vân Nương, sao có thể dính dáng đến Thế tử Bùi gia cho được? Chẳng biết những lời đồn thổi vô căn cứ kia từ đâu ra, mà đến cả bà mối cũng đã tìm tới tận cửa rồi.”
Lão phu nhân vẫn chẳng mảy may dao động: “Thôi thì cứ xem ý trời vậy.”
Chuyện mà người khác quyết định thay mình, đó là ép buộc, sẽ khiến người ta oán hận cả đời; chỉ có chính mình lựa chọn mới không để lại nuối tiếc về sau.
Trần ma ma vẫn không yên lòng: “Lão phu nhân... người thực sự mặc kệ Vân Nương sao?”
“Đào lý còn biết nhờ gió đông mà trổ hoa, con cháu tự khắc có phúc phần của con cháu.” Đã có người tự đưa mình tới cửa, bà ngại gì mà không mượn cơn gió đông này một phen.
Việc gì phải vội.
Giữa màn đêm mưa bụi mịt mù, một chiếc xe ngựa lững thững tiến về phía đại nội. Xe đi vào từ cửa nam cung điện, vượt qua chín tầng canh gác nghiêm ngặt, cuối cùng dừng lại trước cửa Cần Chính Điện.
Nội thị công công Vương Ân đứng nơi ngưỡng cửa, từ xa đã thấy một ánh đèn lồng chập chờn ẩn hiện trong làn mưa, liền xoay người vào điện bẩm báo: “Bệ hạ, Bùi đại nhân tới rồi ạ.”
Mưa rơi dày đặc, dù có che ô cũng không ngăn nổi hơi nước. Sau khi xuống xe, vai áo đã thấm đẫm nước mưa, Bùi An đón lấy chiếc phất trần từ tay tiểu thái giám, phủi sạch bụi nước trên người rồi mới bước vào trong.
Bên ngoài mưa gió lạnh lẽo, nhưng trong điện lại thắp đèn sáng rực như ban ngày. Hoàng đế chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, tóc xõa ngang vai, đang ngồi trên đệm bồ đoàn xem tấu chương.
Bùi An tiến lên quỳ lạy hành lễ: “Thần tham kiến Bệ hạ.”
“Tới rồi sao, mau ngồi đi.” Hoàng đế thân thiết phẩy tay, chỉ vào vị trí đối diện.
Bùi An vừa ngồi xuống, Hoàng đế đã đẩy chồng tấu chương trước mặt sang: “Ngươi xem đi, toàn là lời lẽ mắng nhiếc trẫm, nói trẫm vô năng, là một kẻ hèn nhược chỉ biết dâng lễ cầu hòa. Đêm hôm thế này trẫm ngủ không yên, phiền lòng lắm, đành gọi Bùi đại nhân tới để bầu bạn đôi câu.”
Bùi An liếc nhìn qua nhưng không lật mở, cung kính đáp: “Bệ hạ trị quốc có đạo, mọi toan tính đều lấy bách tính làm trọng. Những kẻ ngu muội tầm thường sao có thể thấu hiểu được nỗi khổ tâm của Bệ hạ.”
“Chúng không hiểu thì cũng đành.” Ngón tay Hoàng đế gõ nhẹ lên bản tấu chương màu đỏ sậm nằm trên cùng, gằn từng chữ: “Nhưng đây là Tần Các lão mà! Ông ta là ân sư của trẫm, là bậc đại nho của Nam Quốc ta, vậy mà cũng dâng sớ buộc tội trẫm. Ngươi nói xem, trẫm nên xử trí thế nào đây?”
Bùi An khựng lại đôi chút, sau đó không hề do dự mà cầm bản tấu chương lên. Hoàng đế cũng không thúc giục, kiên nhẫn đợi hắn xem cho kỹ.
Sau khi đọc xong, thần sắc Bùi An vẫn bình thản không chút gợn sóng, hắn điềm tĩnh thưa: “Bẩm Bệ hạ, những lời lẽ buộc tội trong bản sớ này có vài phần tương đồng với vụ án phản nghịch mà thần vừa xử lý tại Kiến Khang cách đây không lâu. Bệ hạ không cần lo lắng, xin hãy để thần điều tra cho rõ ràng đã.”
Nghe vậy, Hoàng đế lập tức giãn nét mặt: “Trẫm biết ngay Bùi khanh sẽ có cách mà.”
Bùi An chắp tay, rũ mắt đáp lễ: “San sẻ nỗi ưu tư cùng Bệ hạ là chức trách của thần.”
Hoàng đế cười vang, quay sang bảo Vương Ân chuẩn bị rượu: “Trẫm ngồi trên ngôi cao, người bên cạnh không kính thì cũng sợ, hoặc chỉ nhăm nhe ngáng chân trẫm. Trẫm chưa từng gặp ai thấu hiểu tâm ý của mình như Bùi khanh. Nếu không phải ngươi bận việc ở Kiến Khang, trẫm đã sớm muốn cùng ngươi uống vài chén rồi.”
“Đa tạ Bệ hạ đã hậu ái.”
Đêm càng về khuya, rượu đã qua ba tuần, Hoàng đế đang trò chuyện bỗng đột ngột chuyển chủ đề: “Nghe nói Bùi khanh và Tam nương tử nhà họ Vương đã thầm định tình rồi sao?”
Bùi An thoáng khựng lại.
“Cả thành Lâm An đều đang xôn xao bàn tán, ngươi cũng đừng trách sao trẫm lại biết chuyện.” Hoàng đế nhìn hắn, cười nói: “Mấy hôm trước trẫm nghe Minh Dương khóc lóc kể lể, nói Hình Phong có hôn ước với Tam nương tử Vương gia. Lần trước gặp hắn trẫm có thuận miệng hỏi qua, hắn lại nói không có chuyện đó. Trẫm còn thấy lạ, giờ thì hiểu rồi, chắc là Minh Dương nghe nhầm thôi, người có tình với Tam nương tử hóa ra lại là Bùi khanh.”
“Thần...”
“Sớm nghe danh Tam nương tử nhà họ Vương dung mạo khuynh thành, xưa nay tài tử xứng mỹ nhân, trẫm thấy mắt nhìn người của Bùi khanh tốt đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
