Khi Bùi An bước ra khỏi Cần Chính Điện, trời đã về khuya. Cơn mưa phùn giăng mắc như tơ, dưới ánh đèn lồng hắt hiu hiện lên những vệt trắng xóa mờ ảo. Đồng Nghĩa vội vàng tiến lên nghênh đón, phía sau là Vương công công đích thân che ô, tiễn hắn lên xe ngựa.
Trong lòng phố hẹp bị màn mưa bao phủ, không gian tĩnh mịch đến lạ thường, chỉ còn tiếng bánh xe nghiến lên mặt đường sũng nước, phát ra những tiếng “lạch cạch” đều đặn.
Bùi An ngồi ngay ngắn phía bên trái, gương mặt trầm mặc như nước, không thốt ra một lời.
Đồng Nghĩa len lén quan sát sắc mặt chủ tử vài lần, nhất thời chẳng thể đoán định được việc Bệ hạ triệu kiến đêm nay rốt cuộc là phúc hay họa. Đợi khi xe ngựa ra khỏi cửa cung, hắn ta mới lo lắng hỏi khẽ: “Thế tử gia, Bệ hạ triệu ngài tới là vì chuyện gì vậy?”
Kể từ hai năm trước, khi Thế tử nhận chức Giám sát sử tại Chính Phong viện, hắn đã thay Bệ hạ xử lý không ít chuyện bí mật.
Hắn giống như một thanh đao sắc lẹm, Bệ hạ chỉ đâu hắn đánh đó, nghiễm nhiên trở thành tâm phúc đắc lực nhất. Cũng chính vì thế mà mấy năm qua, Thế tử đã đắc tội với không ít người, cái danh “gian thần” cũng từ đó mà ra.
Nửa tháng trước, Bệ hạ đột ngột hạ chiếu triệu hồi hắn về Lâm An, e rằng sau này những trọng trách giao cho hắn sẽ còn nặng nề và phức tạp hơn gấp bội.
Bùi An không đáp, hắn khẽ vén rèm nhìn ra bên ngoài rồi buông xuống, chậm rãi nói: “Việc khác thì không khó.”
Đồng Nghĩa nghe một câu không đầu không cuối như vậy thì chẳng hiểu ra sao, đang định hỏi lại thì Bùi An đã liếc mắt sang, hỏi ngược lại: “Tam nương tử nhà họ Vương tính tình thế nào?”
Đồng Nghĩa ngẩn người, phản ứng không kịp. Sao đang yên đang lành lại nhắc đến vị tiểu thư kia? Dung mạo nàng ra sao bọn họ còn chưa thấy, nói gì đến tính khí.
“Thôi bỏ đi.” Bùi An trực tiếp phân phó: “Ngày mai đi nghe ngóng xem, chuyện giữa nàng ta và Hình gia rốt cuộc là thế nào.” Nghe ý tứ của Hoàng đế tối nay, Hình Phong và Tam nương tử vốn có hôn ước, nhưng xem chừng cuộc hôn nhân này không thành rồi.
Đồng Nghĩa cuối cùng cũng tỉnh ngộ, kinh ngạc thốt lên: “Chuyện này... lời đồn đã truyền đến tai Bệ hạ rồi sao?”
Bùi An không nói gì, nhưng vẻ bất đắc dĩ thoáng hiện trên mặt đã thay cho câu trả lời.
Xong thật rồi, phen này giả cũng thành thật. Đồng Nghĩa hít sâu một hơi, đáp lại câu hỏi ban nãy: “Nô tài nghĩ, tính khí Tam nương tử chắc chắn không thể nào ngang ngược bằng Tiêu nương tử được.”
Dứt lời, ánh mắt sắc lạnh của Bùi An lại liếc qua.
Đồng Nghĩa rụt cổ lại nhưng vẫn "liều chết" nói tiếp: “Vả lại, dù Tam nương tử có là kẻ ương ngạnh đi chăng nữa, Thế tử gia hiện giờ hình như cũng chẳng còn đường lui.”
Đó là sự thật.
Lời đồn vừa nổ ra, đầu tiên là Tiêu nương tử đến gây chuyện khiến Thế tử phải đoạn tuyệt quan hệ; sau đó bà mối lại tới cửa làm lão phu nhân suýt nữa thì đi cầu thân. Chuyện còn chưa kịp lắng xuống thì nay đã đến tai Bệ hạ.
Đám dân chúng bên ngoài chỉ biết đưa chuyện cho sướng miệng, nào có mảy may quan tâm đến thực hư; nhưng Bệ hạ thì thừa hiểu, chủ tử mới từ Kiến Khang trở về, lấy đâu ra cơ hội mà quen biết Tam nương tử nhà họ Vương?"
So với một Tiêu gia quyền thế lẫy lừng, Hoàng đế hẳn là thích một gia tộc không nơi nương tựa như Vương gia hơn. Suy cho cùng, chẳng vị vua nào muốn thanh đao trong tay mình mọc thêm đôi cánh cả.
Tình cảnh của chủ tử lúc này đúng là có miệng mà không cách nào thanh minh. Nếu không xử lý khéo, e rằng còn mang danh kẻ phụ bạc.
Biện pháp duy nhất lúc này, dường như chỉ còn lại một con đường. Đồng Nghĩa cuối cùng cũng hiểu vì sao chủ tử lại quan tâm đến tính tình người ta như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
