Ngay từ lúc nghe tên lính canh không biết điều kia nhắc tới phủ Quốc Công, Lâm Nhượng đã đứng bật dậy khỏi ghế. Bùi An vừa dứt lời thì Lâm Nhượng cũng vừa vặn mở cửa.
Nhìn tên lính canh đã tắt thở nằm dưới đất, mí mắt Lâm Nhượng giật liên hồi. Hắn ta không dám hỏi nhiều, gượng cười nói: "Để Bùi đại nhân đợi lâu quá. Thuộc hạ đang muốn xử lý nốt đống hồ sơ này để sớm bàn giao lại..."
Bùi An cắt ngang: "Chuyện bàn giao tính sau, điều cho ta ba mươi thị vệ trước."
"Ba... ba mươi người sao?" Lâm Nhượng tỏ vẻ khó xử: "Bùi đại nhân không biết đó thôi, dạo này Ngự Sử Đài đang thiếu người trầm trọng, phần lớn đều đã đi làm nhiệm vụ cả rồi..."
Đang nói thì Bùi An đã lách người bước vào phòng. Lâm Nhượng vội quay người đi theo, tiếp tục mặc cả: "Mười người được không?"
Chuyến đi này của hắn, đừng nói ba mươi thị vệ, dù có là ba trăm người thì cũng là đi nộp mạng. Chết ít được người nào hay người nấy.
Bùi An không nói lời nào, hắn cầm lấy cây đèn dầu trên bàn. Lâm Nhượng còn chưa kịp phản ứng, hắn đã châm lửa đốt sạch đống hồ sơ vụ án trên bàn.
"Bùi đại nhân!"
Lâm Nhượng sắc mặt đại biến, cuống cuồng túm lấy ống tay áo định lao vào dập lửa. Đây là đống hồ sơ vụ án mà hắn ta phải thức trắng đêm mới thu xếp xong, vậy mà giờ đây cứ thế tan thành mây khói.
Nhưng Bùi An không dừng lại, hắn xoay người, vung cây đèn dầu ném thẳng vào dãy kệ sách phía sau, rồi lần lượt ném tung mọi thứ ra ngoài.
Lửa lập tức bùng lên dữ dội. Trên kệ sách toàn là những vụ án của Ngự Sử Đài suốt một năm qua, liên can đến không biết bao nhiêu nhân vật trong triều đình. Lâm Nhượng bủn rủn cả chân tay, gào lên thảm thiết: "Mau! Mau tới người đến cứu hỏa..."
Tiếng hô vừa dứt, người kéo vào sân không chỉ có ba mươi, mà phải đến cả trăm người.
Bùi An bước ra ngoài, đứng giữa sân chờ mọi người dập tắt đám cháy xong xuôi mới thản nhiên lên tiếng: "Bấy nhiêu người này là đủ rồi. Thêm cả Lâm đại nhân nữa, phiền ngài đi cùng bản quan một chuyến."
Lâm Nhượng mặt mũi đen nhẻm vì khói than vừa chạy ra khỏi cửa, nghe thấy câu đó thì hối hận vạn phần. Biết thế vừa rồi hắn ta thà cứ giả vờ ngất xỉu luôn ở bên trong cho xong.
...
Vương Vân biết tin Bùi An thăng quan khi đã quá giờ Ngọ. Lúc đó nàng đang phải đứng thẳng như khúc gỗ để tú nương đo đạc kích thước.
Thanh Ngọc nhìn nàng, khóe miệng tươi cười rạng rỡ: "Chủ tử, phen này người đúng là 'bay lên cành cao' rồi. Đường đường là phu nhân của quan chính tam phẩm, đừng nói là Hình công tử, ngay cả Đại gia trong phủ mình cũng chẳng bì kịp..."
Vương Vân lườm nàng ấy một cái. Cái con bé này đúng là được chiều quá nên sinh hư, chuyện gì cũng dám nói. Chẳng lẽ nàng ấy không sợ bị phạt tội lỡ lời hay sao?
Thanh Ngọc tự biết mình lỡ miệng, vội vã bịt chặt lấy mồm, tim còn chưa kịp bình tĩnh lại thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng khóc nức nở.
Cả hai quay lại thì thấy Liên Dĩnh — nha hoàn ở gian ngoài — đang lếch thếch bước vào. Tóc tai rối bù như tổ quạ, quần áo trên người cũng bị giằng xé xộc xệch.
Thanh Ngọc hoảng hốt hỏi: "Ngươi làm sao thế kia? Hôm nay trời có sét đánh đâu mà ra nông nỗi này?"
Liên Dĩnh "huỵch" một tiếng quỳ xuống trước mặt Vương Vân, uất ức khóc ròng: "Chủ tử, bọn họ thật quá đáng!"
Chẳng là lúc nãy, Liên Dĩnh theo lời Vương Vân sang viện của Tứ nương tử mượn mẫu thêu. Ai ngờ vừa tới nơi đã nghe thấy mấy đứa nha hoàn bên đó đang khua môi múa mép.
"Tam nương tử chẳng phải cố ý sao? Rõ ràng đã sớm qua lại với Bùi công tử, vậy mà còn khéo bày trò để lừa Tứ nương tử vào tròng. Một mặt thì vờ như không quan hệ gì với Bùi công tử, mặt khác lại nói đã đoạn tuyệt với Hình đại nhân. Làm hại Tứ cô nương tin là thật nên mới gật đầu với Đại phu nhân, đồng ý nghị thân với nhà họ Hình. Giờ Đại phu nhân mất mặt trước lão phu nhân, về nhà lại trút giận lên đầu Tứ nương tử, mắng tiểu thư là đồ sao chổi, si tâm vọng tưởng. Tứ nương tử chịu oan ức đủ đường, sau này còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa!"
Liên Dĩnh nghe thấy điều chướng tai gai mắt liền xông vào cự cãi: "Việc này thì can hệ gì đến Tam nương tử nhà ta?”
Muốn trách thì trách Đại phu nhân không tìm hiểu kỹ càng đã vội vàng hứa hẹn.
Nào ngờ đối phương thấy nàng ấy thì càng nanh nọc hơn: "Tam nương tử nhà ngươi giờ là phu nhân quan lớn rồi, ghê gớm thật đấy, sao còn vác mặt đến đây?"
Liên Dĩnh không chịu nổi nhục, liền đốp chát lại. Trong lúc nóng nảy, nàng ấy lỡ lời mắng một câu: "Tứ nương tử cũng thừa biết tiểu thư nhà ta và Hình gia có hôn ước từ nhỏ, sao lúc Tam nương tử đang vướng vào lời đồn chưa rõ thực hư, tiểu thư đã vội vàng gật đầu đồng ý với Hình gia? Rơi vào cảnh này thì trách được ai? Đều là do nàng ấy tự chuốc lấy cả thôi!"
Thế là đôi bên chẳng ai nhường ai, lao vào cấu xé nhau một trận tơi bời.
Vương Vân nghe xong mà đầu muốn nổ tung: “Được rồi. Các ngươi đứa nào đứa nấy đều giỏi cả.”
Bản thân nàng vốn là người ăn nói vụng về, ấy thế mà chẳng hiểu sao đám nha hoàn thân cận đứa nào cũng mồm mép sắc sảo, chẳng chịu thua kém ai bao giờ. Suy cho cùng, cũng là do nàng nuông chiều mà ra.
Phòng của Tứ nương tử nằm ở dãy sương phòng đối diện. Vương Vân vừa bước chân lên hành lang thì nghe thấy tiếng tranh chấp vọng lại từ dưới gốc cây chuối tây phía trước.
"Ngươi đừng túm ta, ta nói thì sao chứ? Nói rằng có người muốn mở cửa đập, định dìm chết Bùi An ở Đông Giang à?"
Vương Vân khựng lại, không dám bước tiếp.
"Bà thừa biết tính khí của mẫu thân rồi đấy, chỉ cần một sơ suất nhỏ thôi là chúng ta khốn đốn ngay. Huống hồ, nếu chuyện này hôm nay lọt ra ngoài, không chừng cả nhà ta sẽ phải chết thảm. Bà tưởng cuộc hôn nhân với nhà họ Bùi là béo bở lắm sao? Hiện giờ trong triều có biết bao nhiêu kẻ muốn lấy mạng hắn. Sau này nếu thành thân với Vương gia, nhà ta chỉ có nước bị liên lụy chứ chẳng được tích sự gì. Chi bằng cứ để hắn bị dìm chết ở đó, xem như chưa từng có cuộc hôn nhân này cho xong..."
Tiếng nói xa dần, có vẻ người đã đi khỏi.
Vương Vân sớm đã nhận ra đó là giọng của Đại bá Vương Khang. Nàng đứng chôn chân tại chỗ, cả người rụng rời, chân tay bủn rủn vì hoảng loạn.
Nàng vừa mới có được một vị hôn phu vào ngày hôm qua. Bùi Thế tử... hình như tên là Bùi An...
Hắn sắp chết sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
