Nam Quốc bấy lâu nay vốn chẳng có chiến sự, khiến lòng nhiệt huyết anh hùng của những kẻ nam nhi không có nơi phát tiết. Bởi thế, người Lâm An lúc trà dư tửu hậu, bất kể nam nhân hay nữ nhân, hễ rảnh rỗi là lại đem mấy chuyện phiếm ra bàn tán xôn xao.
Chỉ sau một ngày, tin tức Bùi An thăng liền bốn cấp, nhậm chức Ngự Sử đại phu, rồi lại đến nhà họ Vương xin cưới đã lan khắp hang cùng ngõ hẻm.
Sáng sớm, Hoàng đế đã triệu Bùi An vào cung.
Khi Bùi An tới nơi, ông ta đang nghe Vương Ân kể về mấy chuyện thú vị của hắn. Thấy chính chủ xuất hiện, ông ta dừng tay đang trêu đùa con vẹt lại, quay người nhìn về phía Bùi An. Không đợi hắn kịp hành lễ xong, ông ta đã nóng lòng chúc mừng: “Trẫm chúc mừng Bùi đại nhân nhé.”
Chức quan vốn là do đích thân Hoàng đế ban thưởng, nay ông ta lại chúc mừng, chắc hẳn đã biết chuyện hắn đính hôn. Bùi An cung kính cúi người tạ ơn lần nữa.
Hoàng đế tâm trạng đang tốt, liền hỏi han một câu: “Ngày cưới đã định chưa?”
“Bẩm Bệ hạ, hai tháng sau ạ.”
“Tốt lắm, người trẻ tuổi có khác, làm việc gì cũng dứt khoát nhanh nhẹn. Chẳng bù cho trẫm, cứ bận tâm điều này điều nọ, đâm ra do dự, trái lại còn để người ta thấy được chỗ yếu lòng. Trẫm thực sự già rồi.”
Hoàng đế gật đầu: “Cũng đúng, giải quyết sớm một chút kẻo đêm dài lắm mộng. Chắc hẳn chuyến đi này sẽ không được bình yên đâu. Đao thương không có mắt, minh thương dễ tránh ám tiễn khó phòng, lúc mấu chốt đừng quá bận tâm đến người khác, cứ giữ lấy mạng mình trước đã. Trẫm không thể thiếu khanh đâu.”
Ngụ ý rõ ràng: Tần Các lão phải chết.
Bùi An nhận lệnh: “Thần đã hiểu.”
“Được rồi, đi lo việc đi, trẫm không giữ khanh lại nữa.”
...
Chừng nửa canh giờ sau, Bùi An bước ra khỏi Cần Chính Điện. Thấy Đồng Nghĩa vừa chạy lại đón, hắn liền dặn dò: "Về phủ thu dọn hành lý ngay, ta qua Ngự Sử Đài điều người một chuyến. Chút nữa ngươi bảo Vệ Minh đưa lão già kia lên xe ngựa đi trước, một canh giờ sau chúng ta hội quân ở cửa thành."
Đồng Nghĩa ngẩn người: "Đi gấp như vậy sao?"
Bùi An vào cung hôm nay vốn là vì chuyện của Tần Các lão. Một khi Hoàng đế đã chủ động hỏi bao giờ xuất phát, nghĩa là ông ta đã ra ám hiệu cho hắn rồi.
Chuyện này, càng sớm càng tốt.
Phải ra tay trước khi đám người mang danh "đại nghĩa quốc gia" kia kịp gây chuyện. Quan trọng nhất là, Tần Các lão phải chết dưới tay Bùi An. Có như vậy mới thực sự ngồi mát cái danh "gian thần", khiến cả hai phe cánh đều căm ghét hắn, biến hắn thành cái đích cho người đời phỉ nhổ. Đó chính là cái giá hắn phải trả khi ngồi vào ghế Ngự Sử đại phu.
Hoàng đế muốn hắn hiểu rằng, nếu rời xa sự che chở của ông, Bùi An chỉ có con đường chết, vĩnh viễn không thể nảy sinh lòng phản nghịch.
Thấy Bùi An lên xe ngựa, Đồng Nghĩa không dám chậm trễ, vội vàng đuổi theo. Vừa ra khỏi cửa cung, hắn lập tức xuống xe, tìm một con ngựa rồi lao thẳng về phủ Quốc Công.
Bùi An một mình đi tới Ngự Sử Đài.
Hôm qua mới được phong quan, hắn còn chưa kịp nhậm chức hay bàn giao ấn tín, hiện giờ người nắm quyền vẫn là Ngự Sử trung thừa Lâm Nhượng.
Trước đây chức Ngự Sử đại phu vẫn bỏ trống nên mọi việc đều do một tay Lâm Nhượng quyết định. Suốt một năm nay, hắn ta phải xoay xở giữa các phe phái, chịu cảnh trong ngoài đều không phải là người. Để giữ thế cân bằng, hắn ta phải dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó. Mới ngoài ba mươi mà tóc trên đầu đã rụng sạch, chỉ còn lại một chỏm sau gáy. Cứ ngỡ lần này thế nào mình cũng được thăng lên đứng đầu, ai ngờ lại bị một kẻ từ đâu nhảy xuống nẫng tay trên.
Đã vậy còn là một tiểu quan thất phẩm chẳng có chút kinh nghiệm gì.
Hỏi xem có ai cam lòng cho được?
Dù lệnh của Hoàng đế không ai dám phản đối, nhưng ngoài mặt không làm gì được thì họ vẫn có thể ngầm gây khó dễ. Khi Bùi An đến, Lâm Nhượng lấy cớ đang bận, đóng cửa không tiếp.
Đám thuộc cấp bên dưới cũng có vài kẻ trung thành ra mặt lên tiếng. Thấy Bùi An tới một mình, bộ quan phục màu đỏ càng làm nổi bật gương mặt trắng trẻo như ngọc, trông chẳng khác nào một thư sinh yếu ớt, có kẻ không khỏi mỉa mai: “Ngự Sử Đài này là nơi trang trọng, đâu phải chỗ để kẻ nào cũng có thể đến nhũng nhiễu. Phải biết lượng sức mình xem có gánh vác nổi trọng trách này không, kẻo lỡ dở việc lớn lại rước họa vào thân, đến cái mạng nhỏ cũng chẳng giữ nổi.”
Bùi An không hề giận, hắn đứng ngoài cửa với vẻ mặt ôn hòa, nói vọng vào phòng Lâm Nhượng: "Lâm đại nhân, Bùi mỗ phụng mệnh tới điều người. Phiền Lâm đại nhân điều cho ba mươi thị vệ để ta hộ tống Tần Các lão ra khỏi Đông Giang."
Bên trong vẫn im lìm không tiếng đáp lại.
Một tên thị vệ đứng bên cạnh vốn luôn gai mắt với những kẻ dùng thủ đoạn để leo cao, liền lên tiếng châm chọc: “Tiểu nhân khuyên ngài một câu, phủ Quốc Công bây giờ vốn đã đơn chiếc, Bùi đại nhân nên ngẫm lại xem người trong phủ năm xưa đã mất mạng thế nào. Nếu ngài cũng xảy ra chuyện gì, chẳng phải nhà họ Bùi chỉ còn lại mỗi một bà lão già yếu hay sao?”
Lời này vừa thốt ra, ngay cả đám đồng liêu đứng cạnh cũng thấy quá quắt, sắc mặt thay đổi. Mỉa mai sau lưng thì được, chứ chạm vào nỗi đau mất mát của người ta là điều tối kỵ. Gây khó dễ thì cũng nên có chừng mực, dù sao hắn cũng là Ngự Sử đại phu do đích thân Bệ hạ bổ nhiệm, nếu chọc điên hắn thì chẳng ai có kết quả tốt đẹp gì.
Quả nhiên, tên kia chưa kịp nói dứt câu, vẻ ôn hòa trên mặt Bùi An lập tức tan biến, đôi mắt tối sầm lại. Hắn đột ngột tiến tới, một tay bóp chặt cổ tên đó nhấc bổng lên. Năm ngón tay siết chặt đến mức hằn sâu vào da thịt.
Tên kia giãy giụa vài cái rồi lịm đi rất nhanh. Động tác tàn nhẫn ấy tuyệt đối không phải của một thư sinh trói gà không chặt.
Bùi An buông tay, mặc kệ hắn ta nằm sóng soài dưới đất. Hắn ngẩng lên nhìn vào phía sau cánh cửa, gương mặt lại khôi phục vẻ hòa nhã lúc ban đầu: "Lâm đại nhân vẫn không chịu ra sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)