Chúc Tư Viễn rót một chén trà cho Ninh Thư đang mài thuốc bột, dáng người nho nhỏ cầm siêu nước châm trà cho Ninh Thư, khiến Ninh Thư chết khiếp, vội vã đón lấy siêu nước, bên trong siêu đựng nước nóng, nếu cầm không chắc rơi xuống sẽ vỡ, siêu là chuyện nhỏ, nếu bị bỏng mới là chuyện lớn.
Ninh Thư đặt siêu để lên bàn, nói với Chúc Tư Viễn: “Cảm ơn Tư Viễn.”
Chúc Tư Viễn nhìn bột thuốc, hỏi Ninh Thư: “Mẹ, mấy thứ này dùng để cứu người sao?”;
“Đúng vậy.”
Chúc Tư Viễn nhìn Ninh Thư nói: “Mẹ, mẹ cho con đến trường nội trú đi.”
“Con không hiểu ý của thầy là gì.” Chúc Tư Viễn nhìn Ninh Thư: “Mẹ, mẹ đến chiến trường đi.”
Ninh Thư nhìn Chúc Tư Viễn bằng ánh mắt như nhìn quái vật, thời gian trước Chúc Tư Viễn còn không vui kia mà, giờ lại nghĩ thông suốt rồi sao, thông tình đạt lý như thế không hề giống Chúc Tư Viễn.;
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)