Ninh Thư rất lo khi mình ra chiến trường, Chúc Tư Viễn phải làm sao bây giờ, Ninh Thư mím môi nói: “Tư Viễn à, có lẽ mẹ sẽ phải ra chiến trường.”
Chúc Tư Viễn đặt bút máy trong tay xuống, đi tới trước mặt Ninh Thư, bây giờ Chúc Tư Viễn cao hơn so với trước kia rất nhiều, mới năm, sáu tuổi mà đã cao gần đến ngực Ninh Thư rồi, hơn nữa Chúc Tố Nương vốn chẳng cao lắm.
“Mẹ, mẹ sẽ rời xa Tự Viễn đúng không?” Chúc Tư Viễn nhìn Ninh Thư.;
Ninh Thư thở dài, nói: “Mẹ phải đi.”
Chúc Tư Viễn cúi đầu, giọng rất buồn: “Mẹ, Tư Viễn không muốn xa mẹ.”
Ninh Thư có chút hối hận khi nói đến chủ đề này, cũng không hứa hẹn sẽ mãi mãi không rời xa Chúc Tư Viễn.;
Vì thế nên Chúc Tư Viễn buồn mất mấy ngày, không để ý đến Ninh Thư, Ninh Thư cũng không nói gì thêm, Ninh Thư cũng chỉ có thể ở bên Chúc Tư Viễn mấy năm thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)