Bởi vì lúc ở bên ngoài phòng bệnh nghe Ninh Thư nói trước kia Chúc Nghiễn Thu cũng không có tiền để nộp tiền thuốc, Phương Phỉ Phỉ vô cùng băn khoăn, đứng một lúc ở cửa phòng bệnh, chỉnh lại quần áo rồi mới đi vào.
Bởi vì cổ tay, ngón tay đầu đều sưng tấy, đau nhức vô cùng, Chúc Nghiễn Thu kêu bác sĩ đến khám, bác sĩ thấy trên tay hắn không có vết thương cũng không sưng, chỉ nói cơ thể giảm nhiệt, bị đau là rất bình thường.
Phương Phỉ Phỉ đi tới, thấy Chúc Nghiễn Thu nhìn chằm chằm vào tay hắn, mới hỏi: “Nghiễn Thu, cậu đang nhìn gì vậy?”;
Thấy Phương Phỉ Phỉ tới, Chúc Nghiễn Thu không thèm để ý đến cổ tay của mình nữa, đau đớn lúc nãy dường như đều tan biến hết, ôn nhu nhìn Phương Phỉ Phỉ nói: “Cậu đã đến rồi à.”
Phương Phỉ Phỉ ngạc nhiên hỏi: “Tại sao vậy, vết thương của cậu nặng như vậy, tốt nhất vẫn nên báo cho người nhà biết.”
Chúc Nghiễn Thu chắc chắn sẽ không báo với người nhà, nếu báo về nhà, chắc mẹ hắn sẽ không tới, đến lúc đó nhất định là Chúc Tố Nương đến thăm hắn, Chúc Tố Nương và Phương Phỉ Phỉ mà đụng mặt thì biết phải làm sao, ngộ nhỡ Chúc Tố Nương làm lộ chuyện gì ra, đến lúc đó Phương Phỉ Phỉ không thể không rời xa mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)