Mấy ngày gần đây, Chúc Tư Viễn không vui cho lắm, chắc vì chuyện của cha mình, Ninh Thư thấy nhưng cũng không nói gì.
Đến khi giờ học quân y, Ninh Thư đến bệnh viện, nhìn y tá trưởng bên cạnh, đi lấy ấm rót nước: “Y tá trưởng, chị có bận không?”
Y tá trưởng là một nữ nhân hơn 40 tuổi, thái độ lạnh nhạt với Ninh Thư: “Không bận.”;
“Y tá trưởng, em nghe nói con trai chị đang học đại học, tiền đồ sau này rộng mở.” Ninh Thư bình thản nói: “Bây giờ con em còn nhỏ như vậy, bây giờ thế đạo loạn như vậy, em cũng không biết sau này nên làm thế nào?”
Con chính là chuyện dễ dàng kéo gần khoảng cách của nữ nhân nhất, trên mặt y tá kia lộ vẻ đồng tình, giọng hơi nhiều chuyện: “Một mình phụ nữ nuôi con quả thực rất khổ, cha đứa bé đâu.”
Ninh Thư đỏ mắt, nói: “Chồng em đi học, nhưng đã lâu không có tin tức, em nghi anh ta đã chết rồi, hơn nữa ở quê quá loạn nên mới mang con đến Thượng Hải tránh loạn, nhân thể tìm cha cho nó.”;
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)