Biên tập: Quỳnh
Hiệu đính: Xiaoxin
Lúc đầu Cừu Lệ chỉ nghĩ rằng Khương Vũ còng tay anh là giỡn chơi thôi. Nhưng dần dần anh phát hiện ra tình hình có chiều hướng xấu đi.
Khương Vũ ngồi khoanh chân trên giường, đối mặt với anh. Cô kéo khóa ba lô, lấy ra một bình xịt hơi cay, dây thừng. Thậm chí anh còn nhìn thấy cả đèn pin chích điện.
Yết hầu của Cừu Lệ chuyển động, nói: “Ý thức an toàn của em rất tốt, lúc đi ra ngoài đường còn mang theo những thứ này.”
“Không có.” Khương Vũ nhìn anh cười sáng lạn: “Cái này là dành cho anh.”
“…”
Khương Vũ cầm đèn pin chích điện lên, quơ quơ trước mặt Cừu Lệ ra hiệu: “Em thử rồi, hơi đau tí thôi.”
“Khương Vũ!”
“Anh yên tâm, không đau lắm đâu. Dù sao cũng chỉ làm anh mất sức.”
“Em điên rồi!”
Khương Vũ nhìn đôi mắt đen lạnh như băng của anh mà sống lưng lạnh toát.
Đã hơn hai năm không gặp, dáng vẻ của anh đã không còn như trong trí nhớ của cô nữa rồi.
Những năm nay anh đã thay đổi rất nhiều. Người ta thường nói tâm sinh tướng, từ nét mặt cũng có thể nhìn ra anh không còn là cậu học sinh cấp ba mặc đồng phục màu xanh trắng nữa rồi.
Sự thù hằn đã ngày càng trở nên trầm trọng.
Khương Vũ mơ hồ hỏi: “A Lệ sẽ làm tổn thương em ư?”
Cơ mặt Cừu Lệ căng ra, anh gắng sức kéo đôi tay đang bị còng của mình đến mức thành giường lung lay, anh ra vẻ dữ tợn hung hăng quát vào mặt cô: “Ông đây làm chết cô.”
Khương Vũ bị anh dọa sợ tới mức lùi về sau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


