Biên tập: Huyền
Không muốn cho em nhìn thấy bộ dạng tệ hại bây giờ của anh.
Khương Vũ lại nói: “Nhưng em muốn cho anh nhìn thấy em.”
“Vì sao chứ?”
“Em đã trang điểm tận hai tiếng, anh không nhìn thì em tốn công vô ích rồi.”
“…”
“Đồ trang điểm bố Dã mua cho em đắt lắm, một lần mua là hơn mười thứ. Nếu anh không nhìn, vậy thì anh trả tiền lại cho em đi.”
“…”
Cõi lòng vốn đang đau khổ của Cừu Lệ thoáng chốc đã bị cô gái nhỏ làm cho vui vẻ.
Anh đứng dậy đi ra ngoài cửa, mở hộp điện ra để sửa công tắc nguồn điện. Ánh đèn trong phòng đã sáng lên rất nhanh.
Cừu Lệ đi vào trong, nhìn thấy cô gái nhỏ đang cuộn tròn làm tổ trên sô pha, tay cầm một cái gương trang điểm hình tròn, trang điểm lại cho bản thân mình.
Cừu Lệ đi đến trước mặt cô, đầu ngón tay nâng cằm cô lên, quan sát gương mặt cô một cách chăm chú: “Anh muốn nhìn xem đồ trang điểm gì mà đắt như vậy.”
Khuôn mặt cô gái nhỏ trang điểm nhẹ, lông mi thì chắc đã được chuốt mascara, hai má hồng hây hây, cười tươi nhìn về phía anh, má lúm đồng tiền sâu hút.
Qua từng ấy năm, những đường nét gương mặt của cô càng ngày càng rõ nét, sáng sủa xinh đẹp động lòng người, không còn vẻ ngây thơ như thời học sinh nữa.
Khương Vũ của hiện tại có phần nữ tính, trưởng thành hơn.
“Thấy có ngoan không.” Khương Vũ chủ động dựa sát vào anh, hỏi bằng giọng nói hàm chứa sự quyến rũ: “Bạn trai vẫn thích chứ?”
“Cũng, cũng được.”
Cừu Lệ nghiêng tầm mắt đi, không dám đối diện với cô, sợ để cho cô nhìn ra dục vọng đang sôi sục trong lòng anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


