Biên tập: An Linh
Hiệu đính: Xiaoxin
Tạ Uyên tìm thấy Khương Vũ trong tốp học sinh đang chuẩn bị tập luyện bên sân cỏ.
“Chú đã nói rồi, không phải chú, mà là…”
Tạ Uyên ngừng lại nhưng rốt cuộc lại không nói tiếp, ông ta không muốn làm ảnh hưởng đến buổi thi đấu của cô.
“Tiểu Vũ, cháu cứ coi như chú là bố cháu đi.”
Khương Vũ biết Tạ Uyên vẫn đang tìm kiếm con gái, đặt mình vào trong hoàn cảnh như thế thì cô cũng hiểu được cảm giác đó ra sao. Nó giống như cô vẫn luôn mong ngóng tìm thấy bố mình trong suốt mấy năm nay.
“Vâng.” Cô gật mạnh, cười tít mắt với Tạ Uyên: “Nếu chú Tạ không ngại, bằng lòng coi cháu như con gái dĩ nhiên cháu rất vui ạ, như vậy là cháu có hai bố rồi!”
Tạ Uyên nhìn nụ cười ngọt ngào trên gò má đỏ hây hây của cô, bất giác cảm thấy có lẽ như thế này… cũng tốt.
Có hai ông bố thật lòng thương cô, còn có một người mẹ luôn quan tâm cô.
Tạ Uyên đặt tay lên bả vai cô ấn nhẹ, dịu dàng nói: “Đừng đặt nặng cuộc thi lần này quá, dạo chơi thì chơi vui mới là điều quan trọng nhất.”
Khương Vũ gật đầu: “Chú Tạ yên tâm ạ. Con không tính hơn thua nhưng cũng sẽ cố gắng hết sức.”
“Đợi con chuẩn bị tốt thì chúng ta có thể bắt đầu.”
“Ơ.”
Khương Vũ không nghĩ tới cuộc thi lâu như vậy vẫn chưa bắt đầu là đang đợi cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


