Biên tập: Rong Biển
Hiệu đính: Xiaoxin
Trước khi đi, Cừu Lê đưa hộp quà đến trước mặt cô, mong đợi nhìn cô, “Mở ra xem thử.”
Bỗng Khương Vũ có dự cảm không tốt.
Hộp quà đóng gói tinh tế, nhìn bên ngoài là đủ hiểu giá không rẻ.
Nhưng cô lại không mang tâm trạng chờ mong mở quà như Cừu Lệ nghĩ.
Cô rất sợ hãi, tay cầm hộp quà không nhịn được nhẹ run.
Cô mở hộp quà làm bằng nhung ra, bên trong là một hộp nhạc thạch anh tinh xảo. Trên tấm vải nhung xanh còn có một thiếu nữ múa ba lê được làm bằng thạch anh.
Thân người thiếu nữ làm bằng thạch anh, váy họa tiết xòe rộng. Các đường nét chạm khắc đều vô cùng tinh tế.
Khi đặt thiếu nữ lên trên hộp nhạc bóng loáng như gương, bản nhạc Hồ Thiên Nga sẽ chậm rãi vang lên.
Thiếu nữ thạch anh sẽ nương theo tiếng nhạc mà thanh nhã nhảy múa trên mặt kính.
“Thấy sao?”
Cừu Lệ chờ mong nhìn cô, nhưng anh lại không thấy nét vui vẻ nào trên mặt cô, đầu lông mày cô nhíu chặt lại.
“Đẹp lắm, em rất thích.”
Nụ cười trên môi Cừu Lệ chợt tắt, “Nói dối, em không thích.”
Mà Cừu Lệ thì lại tinh ý cỡ nào chứ.
“Tiểu Vũ, em không biết cách giả vờ đâu.” Cừu Lệ lạnh lùng đẩy hộp nhạc ra, “Không thích thì thôi.”
Cuối cùng, Khương Vũ không nhịn được nữa, không giả vờ được nữa, “Thế nên, anh làm việc cực khổ… Anh cực khổ đi làm gia sư là để mua cho em cái này à?”
“Làm gia sư thì vất vả gì chứ.” Cừu Lệ thản nhiên: “Ngày nào cũng ngồi điều hòa, trông con nít làm bài, còn có thời gian đọc sách. Học phí một giờ là 200, quà này có là gì.”
Khương Vũ nhìn chằm chằm Cừu Lệ. Cuối cùng ném lại y nguyên câu của anh: “Nói dối.”
“…”
Hai người im lặng mặt đối mặt. Mấy lần Cừu Lệ muốn nói nhưng lại không nói nên lời, đành tiếp tục yên lặng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


