Beta: Mẫn (Hội Chạy Deadlines), Xiaoxin (Cherries chấm muối)
Sau khi ăn cơm tối, Khương Vũ vừa tản bộ trên con đường xanh để tiêu cơm, vừa gọi video trò chuyện với Cừu Lệ.
Đường truyền đã được kết nối nhưng hình ảnh trên màn hình lại là một mảnh đen thùi.
ngôn tình sủng
Khương Vũ còn tưởng rằng đường truyền Internet của điện thoại không ổn định, đang chuẩn bị kết thúc cuộc gọi rồi gọi lại thì giọng nói trầm thấp của cậu thiếu niên từ bóng tối truyền đến: “Môi trường ở Esmeralda khá đấy.”
“Phải là rất rất rất tốt.”
Nương theo ánh chiều tà hoàng hôn, Khương Vũ cầm di động quay một vòng để Cừu Lệ nhìn thấy bờ cỏ xanh mênh mông: “Phía xa kia là hồ nhân tạo, trong hồ có tượng thiên nga điêu khắc, trước tòa nhà chính của trung tâm là văn phòng của các lãnh đạo cấp cao.
Còn đằng sau là phòng tập múa.”
“Ở đây rất tốt.”
“Cừu Lệ, anh đang ở nhà đấy à?”
“Ừ.”
“Sao tối quá vậy, anh không bật đèn sao?”
“Chưa ngủ.”
“Vậy anh tắt đèn làm gì?”
“…”
“Bật đèn lên đi, để em xem anh đang làm gì?”
“…”
Thấy cậu vẫn không ừ hử gì, Khương Vũ lại gọi: “Cừu Lệ?”
Mãi một lúc lâu Cừu Lệ mới miễn cưỡng lên tiếng trả lời: “Tắt video trước đã, lát nữa tôi gọi lại cho em.”
“Không được!”
Cừu Lệ cứ ấp a ấp úng nên cô không tài nào yên tâm, nhất quyết phải hỏi rõ nguyên nhân: “Rốt cuộc là anh đang làm cái gì thế?”
“Khó nói lắm, tôi tắt video trước nhé.”
Khương Vũ sắp giận sôi lên: “Anh lại tự làm mình bị thương nữa đúng không? Anh đã quên mất từng hứa với em gì rồi sao?”
“Không phải.” Cừu Lệ đáp, “Không có chỗ nào bị thương.”
“Vậy tại sao không cho em xem?”
“Không mặc quần lót.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


