Khương Vũ tới phòng công tác hỗ trợ học sinh để đổi sang ký túc xá khác.
Đồng thời cô cũng đóng luôn phí kí túc xá trong nửa tháng.
Ở có nửa tháng mà mất ba nghìn tệ, còn đắt hơn cả khách sạn cao cấp.
Hèn chi Esmeralda có thể xây một khuôn viên rộng lớn như vậy trong thành phố công nghệ.
Đúng là tiền nào của nấy.
Nhưng mà cũng may, cô và Lâm Miểu được phân vào chung một phòng.
Càng tiện cho cô hoàn thành nhiệm vụ [Cứu vớt cô bé lọ lem].
Lâm Miểu phấn khích khi thấy Khương Vũ kéo hành lý vào phòng.
Sau đó còn nhiệt tình giúp cô trải chăn ga gối đệm, sắp xếp bàn học lại cho gọn gàng.
Sau khi sắp xếp hành lý xong xuôi, các cô gái trong phòng xúm nhau lại nói về các loại mỹ phẩm, tóc tai.
Lâm Miểu còn lấy ra hai bộ tóc giả mà cô ấy quý nhất, đội thử trước gương.
Không phải lúc nào nhan sắc cũng phụ thuộc vào kiểu tóc, nhưng sau khi Lâm Miểu đội tóc giả gợn sóng lên, trông cô ấy như một người khác vậy.
Cộng thêm dáng người cao gầy, dáng vẻ thục nữ dần hiện ra, hoàn toàn khác xa dáng vẻ “tomboy” thường ngày.
Khương Vũ không khỏi thở dài, cô ấy đúng là có tố chất của “cô bé lọ lem” đó!
Một cô gái khác vóc dáng hơi thấp, để tóc mái ngố, trông khá ngoan và lanh lợi – Mộc Tử Nhàn tò mò hỏi: “Cậu để tóc dài đẹp lắm á! Sao lại cắt tóc ngắn giống con trai vậy? Giờ ít ai cắt tóc ngắn vậy lắm.”
Thực ra Khương Vũ cũng muốn hỏi, nhưng sau khi cô gặp Lâm Huyên Nhi, không cần hỏi thì cô đã đoán được bảy tám phần rồi.
Quả nhiên, Lâm Miểu giải thích rằng: “Em gái tớ – Lâm Huyên Nhi không cho tớ để tóc dài, ngay cả ngang vai cũng không được, nhất định phải cắt thật ngắn thật ngắn, ngắn đến mức giống con trai mới được.”
Không đúng sao, cô bé lọ lem không phải bị mẹ kế và con gái ‘tu hú đẻ nhờ’[1] à.
Rõ ràng là chủ nhưng lại thành con ở trong nhà.
Bây giờ Lâm Miểu không khác gì đầy tớ hầu hạ Lâm Huyên Nhi cả.
“Cậu phải phản kháng chớ!” Mộc Tử Nhàn kích động nói: “Cậu càng chịu đựng nó, nó càng được đằng chân lân đằng đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


