Khó lắm Lan Triết mới về được Trường An một lần, vì để đứa con gái ngỗ nghịch kia không quên mặt cha mình, ông chủ động lo bữa tối cho cả nhà 3 người, vừa bước vào nhà đã bước vào bếp bắt đầu làm.
“Vậy à, kết bạn nhiều cũng tốt.”
Nếu là đám bạn tốt thì tốt rồi.” Lan Khâm nhún vai, “Động một chút là lại vào tiệm nét chơi game, quản cũng quản không được.”
Lan Triết nhíu mày nghiêng đầu, “Trong nhà có máy tính bảng với máy tính, nó còn ra tiệm nét làm gì? À, lấy giúp cha cái kia.” Ông chỉ vào một cái bát sứ màu trắng gần đó.
“Cấu hình không đủ.” Lan Khâm đưa bát tới.
“Cảm ơn.” Ông nhận lấy, “Con gái mà ra tiệm nét hoài không an toàn chút nào, nếu cần máy tính thì con mua cho nó đi.”
“Mua á?” Lan Khâm giống như nghe thấy gì đó rất sốc, “Vấn đề của nó chính là bị cha chiều hư đấy. Cái gì cũng cho, muốn cái gì thì cho nó cái đó. Hồi nhỏ con đòi mua mô hình sao không thấy cha hào phóng như vậy đi?”
“Hồi đó mẹ con quản nghiêm. Nguyên tắc giáo dục của cha là nuôi thả, nghề nào cũng có chuyên gia mà, chơi game đã là một đầu ra đấy, giờ chẳng phải đã thành một môn thể thao thi đấu rồi đấy sao?”
“… Cha cũng bắt kịp thời đại đấy.”
“Là con cổ hủ thì có, chưa tới 30 tuổi mà còn bảo thủ hơn cả ta. Rõ ràng con với Huệ Huệ mới cùng lứa đấy, đáng lẽ phải hòa hợp cùng nhau hơn chứ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
