Không riêng gì Lan Khâm, cả Lý Tổ Ngọc và Hoàng Nhã khi nghe được câu hỏi này đều nhíu mày. Nhưng người trong cuộc là Lý Trạch Phân lại không có biểu cảm gì cả, tựa như không có gì mạo phạm đến cô.
Chính vì mình đã bỏ lỡ cuộc gọi cầu cứu đó nên cô ấy mới phải gánh chịu những chuyện này, xuýt nữa mất mạng lại còn phải chịu đựng những câu hỏi vấn trách về cái chết của tên khốn nạn đó.
Lan Khâm vô thức nắm chặt tay. Ánh mắt của Lan Triết khẽ lướt ngang con trai mình, lập tức nhận ra hành động nhỏ này, trong lòng ông có cảm giác khó tả nhưng cũng không nói gì mà chỉ lẳng lặng đợi Lý Trạch Phân nói tiếp.
“Có lẽ đội trưởng Lan đã tra ra được rồi,” Lý Trạch Phân lướt mắt nhìn Lan Khâm, “Có lẽ Ngụy Vu Vĩ đã bắt đầu báo trước về tội ác này vào khoảng 1 tuần trước năm mới. Vì tôi đã ngừng lại nên tránh được một kiếp nạn, thậm chí còn “biểu diễn” một màn rượt đuổi với kẻ đó, chuyện “tâm lý phản kháng nảy sinh đột xuất” này của con mồi đã khiến hắn cảm thấy bị kích thích, dẫn đến hàng loạt vụ án sau đó.”
Đọc Full Tại Toidoc.io
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
