Trước đây tôi đã từng đi xem tiểu khu số 356 trên đường Trinh Quán này rồi,” Phùng Dịch Hoằng bắt chéo chân, vừa gặm táo vừa nói, “Giá không thấp chút nào đâu, ngay cả tiền tích góp của vợ chồng tôi hiện tại còn chưa đủ một nửa tiền đặt cọc nữa. Ông cụ kia ở cư xá như thế, sao lại đi nhặt ve chai nhỉ?”
“Ầy, anh không hiểu đâu.” Trương Trác Bân nói với vẻ đồng cảm, “Thế hệ trước mà, qua thời gian cũng có ít thói quen không thể sửa được. Ba mẹ tôi cũng thế đấy, cứ nghĩ mình đang ăn nhờ ở đậu nhà tôi, bớt được đồng nào thì bớt, có chút tiền hưu trí thôi cũng lén đưa cho cháu, 2 vợ chồng già thì ăn đồ ăn cũ rồi bị tiêu chảy, nói bao nhiêu lần rồi mà cũng không nghe.”
“Xem ra có vẻ là thế rồi, nhà của ông cụ này đứng tên con mình đấy.” Phương Uy nhìn tài liệu, “Vì con trai thường xuyên ra ngoài làm việc nên trừ ít tiền trợ cấp định kỳ gửi về thì quanh năm cũng không về được mấy lần hết. Vợ ông cụ đã đi rồi, chỉ ở vậy 1 mình, cả ngày chỉ thấy tiền chứ không thấy người, hẳn là hiu quạnh lắm. Vì thế nên ông ấy mới phải cố gắng kiếm ít tiền để bù đắp đi khoảng trống tâm lý. Trình độ văn hóa không cao, cũng chỉ có thể đi nhặt ve chai thôi.”
“Paraquat cũng là do nhặt được à?” Lan Khâm dẫn chủ đề quay lại quỹ đạo chính.
“Đúng vậy,” Mao Lệ đáp, “Nhân viên pháp chứng ở hiện trường đã tìm được một chai nước khoáng nhỏ có chứa paraquat cách thi thể không xa, hẳn là có người nào đó đã đổ vào. Nhưng vì đây là thùng rác nên trên thân chai trừ vân tay ông cụ ra thì đều hư hại rất nhiều, không cách nào nhận dạng được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



