Rạng sáng 5 giờ ngày 14 tháng 1, trên bầu trời đã xuất hiện những chấm trắng. Đây có lẽ nên gọi là “tuyết đầu mùa”, dù sao người Đường Quốc vẫn thường dùng Âm lịch nhiều hơn, hôm qua mới chỉ bắt đầu tháng Chạp mà thôi.
Tuy vậy, “trận tuyết đầu mùa” này xuất hiện vào tháng 12 Âm lịch là đã chậm hơn một chút, chắc khoảng vài ngày nữa các tín đồ tận thế lại bắt đầu viết văn rồi. Thuyết tận thế thật sự rất buồn cười, nhưng phải công nhận là đêm đen như mực, gió lạnh kết hợp cùng tuyết trắng khiến người ta cảm thấy vô cùng khắc nghiệt. Nhất là ở sân bay quốc tế Trường An đang được bảo vệ nghiêm ngặt hiện nay.
Nếu như nói Đại học là tương lai của quốc gia, vậy thì sân bay quốc tế chính là bộ mặt của đất nước. Đã 10 ngày kể từ khi sự việc ở Kinh Đại xảy ra, lần này bài đăng trên diễn đàn vừa xuất hiện, toàn bộ các ngành trị an ở Trường An đều đồng loạt cử lực lượng đến. Dù sao không bảo vệ được “tương lai” đã là một nỗi hổ thẹn rồi, giờ nếu để “bộ mặt” xảy ra chuyện lần nữa thì chắc Trường An phải đội quần mà sống. Hơn nữa, phạm tội ở sân bay khác với phạm tội ở trường học, tùy vào tình hình mà có thể nâng lên thành “khủng bố” được ấy chứ.
Đội cứu hỏa, đội cảnh sát vũ trang, đội phòng chống cháy nổ, đội cảnh sát hình sự, mặc đồng phục có, không mặc đồng phục cũng có, trang bị đầy đủ, ngụy trang thành khách du lịch, đến cả quân cảnh cũng được điều động, tất cả đã thâm nhập vào sân bay hoàn toàn.
Mỗi người vào sân bay đều phải đi qua các khâu kiểm tra an ninh nghiêm ngặt dưới sự chỉ đạo của cảnh sát vũ trang ở một chốt chống bạo động, tất cả hành lý đều phải đăng ký trước và sau khi hạ cánh, soi bằng tia X-ray và kiểm tra bằng chó nghiệp vụ. Mỗi máy bay trước khi cất cánh phải trải qua quy trình kiểm tra an toàn gấp 3 lần so với bình thường, vì thế có không ít chuyến bay bị hoãn lại, nhưng so với chuyện tốn thời gian thì tất nhiên mạng người quan trọng hơn nhiều.
Có lẽ vì chuyện ở Kinh Đại đã tạo ra dư âm nên lần phòng ngừa tội phạm lần này đã được đặt trọng điểm ở việc chống cháy nổ, tất nhiên ở sân bay vẫn luôn quan tâm đặc biệt vấn đề này, nhưng trong lòng Lan Khâm vẫn luôn cảm thấy lo lắng không nguôi. Trong tiềm thức của anh cho rằng hung thủ tuyệt đối sẽ không tình nguyện chịu yếu thiết giữa quân cảnh thế này, ngược lại hắn sẽ càng đề phòng hơn, như thế thì càng ít khả năng xảy ra những chuyện mà họ đang phòng ngừa. Tai nạn thật sự sẽ xảy ra ở một nơi nào đó bị bỏ quên, chỗ các lực lượng mất cảnh giác, thậm chí sẽ gây tổn thất vô cùng nghiêm trọng, như 10 ngày trước vậy.
Suy nghĩ của anh giống như những bông tuyết ngoài trời kia, lẫn lộn không có trật tự nào.
Chính lúc này, Lan Khâm mới nhận ra dường như mình không tài nào làm được như Lý Trạch Phân, dùng phương pháp loại trừ để đoán ra hành động của tội phạm. Dù sau khi vụ án ở Kinh Đại xảy ra, anh đã nghiêm túc hỏi Lý Trạch Phân về phương pháp suy luận của cô, cũng học theo logic suy nghĩ của cô. Lúc đó nghe xong anh cứ nghĩ mình đã học được, nhưng giờ khi tiến hành thực tế thì mới biết hóa ra mình không thể làm được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



