Tất nhiên, nếu những việc này muốn cố tình đẩy theo hướng “mưu sát” thì vẫn có thể vạch ra được 1 kế hoạch khả thi. Ví dụ như căn thời gian trùng khớp để Địch Thấu và chiếc xe công vụ kia va chạm nhau, hoặc tạo ra hư hại trong chỗ cố định giàn giáo, và thả thứ gì đó từ trên ban công xuống đường.
Người trong đội điều tra đặc biệt cũng đã tập trung vào điều tra từng vụ án, tìm ra được những “điểm nhỏ” đáng nghi như thế, nhưng chung quy là vẫn không có chứng cứ. Hơn nữa, số lượng nghi phạm lại nhiều hơn 3, không thể thu hẹp phạm vi hơn nữa.
Lan Khâm cũng hiểu cho dù thật sự có thể thu nhỏ được phạm vi còn 1 người nào đó thì những “điểm nhỏ” này căn bản không thể là “cố ý giết người” được. Vì không phải sự cố nào cũng có loại can thiệp này, nguyên nhân lớn hơn thật sự là “ngẫu nhiên”. Ngẫu nhiên xảy ra tai nạn giao thông vì không nhìn đường và không giảm tốc độ, ngẫu nhiên từ trên trời có thứ gì đó rơi xuống, ngẫu nhiên tử vong vì nhồi máu cơ tim, ngẫu nhiên đế giày dính dầu rồi trượt chân té lầu.
Với pháp luật hiện hành ở Đường Quốc thì không thể xem những vụ án như thế là án hình sự được. Ngay cả khi có khả năng có người ra tay làm tăng sự ngẫu nhiên này lên hàng chục phần trăm thì việc mà cảnh sát có thể làm cũng chỉ là hỗ trợ gia đình nạn nhân tiến hành tố tụng dân sự, phê bình giáo dục với kẻ ra tay…
Thậm chí có khi cảnh sát còn không làm được những chuyện này, dù sao thì họ cũng không có quyền gì để trách cứ 1 người nào đó hỏi đường 1 nhân viên bán hàng, cũng như 1 nhân viên vô tình làm rơi hộp cơm của mình, đúng không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)