*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngày 2 tháng 1, đúng 5 giờ chiều.
Những người có khả năng đi lại trong bệnh viện gần như đã được sơ tán hết, các bệnh nhân đi lại bất tiện, và những người bị thương do sóng xung cũng lần lượt lên xe cứu thương theo mức độ ưu tiên, sau đó được chở thẳng đến những bệnh viện khác ở Trường An.
Chiếc cáng đắp vải trắng đã được đưa lên xe cứu thương rời khỏi Đại học Kinh Thành để chở về Trung tâm Giám định hơn nửa tiếng trước, nhưng Lan Khâm vẫn một mực nhìn chằm chằm vào hướng xe chạy, thất thần thật lâu.
Dù đó là đồng nghiệp hy sinh vì nhiệm vụ, hay là 2 người bị thương có khả năng sẽ nhìn hoặc nghe thấy gì nữa, thì cũng đều là do Lan Khâm ra lệnh tiến vào tầng 3. Nếu như không có Lan Khâm, hiện trường sẽ chỉ là con số “3”, Lan Khâm chiến đấu cả ngày, chẳng những không giảm được con số đó mà còn khiến nó tăng lên thành “5”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



