“Cuộc gọi báo án này là nặc danh, chuyện dùng IP để xác định vị trí cụ thể của người gọi phải cần có sự phối hợp của cảnh sát Mỹ nữa, đội trưởng Vũ đã liên hệ với bên đại sứ quán rồi. Nhưng hiệu suất xử lý của bên kia thì qua vụ án trước anh cũng đã biết rồi đó… Không còn cách nào khác, chỉ có thể dựa vào họ mà thôi.” Tiêu Lãng Duyệt đóng tệp âm thanh đi, vẻ mặt buồn bã, “Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng chuyện xảy ra ở bên kia bán cầu thực sự đã vượt ra khỏi tầm tay chúng ta.”
“Bùi Nguyên Tuấn kia hiện đang ở đâu?” Lan Khâm nhíu mày thành chữ Xuyên (川), “Cách đây không lâu anh ta mới xuất viện, có lẽ vẫn còn trong nước.”
“Lúc đầu nếu không có Phó Khánh hành hạ thì chúng ta còn có thể lấy vụ án của Phó Du về tay. Nhưng giờ 4 người Tiễn, Võ, Trịnh, Phùng và họ hàng gần trong nước đã không còn ai sống sót… Sau này lại phải lượn vòng lại đại sứ quán để liên hệ với Đường kiều ở nước ngoài rồi.”
“Đợi chút,” Lan Khâm đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, “Trịnh Hạo Tân cũng không có họ hàng gần trong nước à? Không phải anh ta tự sát sao?”
Tiêu Lãng Duyệt: “Đúng là 10 ngày trước cha mẹ anh ta vẫn còn trong nước. Nhưng sau khi chi tiết vụ án của Phó Du bị lộ ra thì cha mẹ anh ta đã bị bạo lực mạng liên tục, hai vợ chồng không được sống yên ổn nên đành phải cầm tiền tích góp vội vàng xuất ngoại để tránh bão, đã đến Phù Tang rồi. Vì công việc nên lúc trước họ đã có giấy phép lao động ở Phù Tang rồi, có lẽ trong vòng nửa năm tới sẽ không quay lại đâu.”
“Tài khoản của Bùi Nguyên Tuấn trên Paradise thì sao? Có thể tìm ra tài khoản của Bùi Nguyên Tuấn trên nền tảng đó không?” Lan Khâm đề xuất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
